Chương 3
Tấm thẻ nhân viên rơi xuống đất, nằm ngửa mặt.
Ảnh thẻ và tên của Tần Doãn Nam lộ rõ mồn một.
Có người tinh mắt nhìn thấy, ngạc nhiên hỏi:
“Ơ? Sao thẻ nhân viên của Tổng giám đốc Tần lại ở đây?”
Một câu nói lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
“Trời ơi, đúng là của Tổng giám đốc Tần thật!”
“Hình như vừa rơi từ trong túi của Thư Hòa ra thì phải…”
Mọi người nhìn tấm thẻ dưới đất rồi lại nhìn tôi.
Trên mặt ai nấy đều hiện rõ vẻ muốn hỏi nhưng không dám hỏi.
Đồng nghiệp vừa mượn tôi cây bấm móng tay là người đầu tiên nhặt tấm thẻ lên, đưa cho tôi rồi cười đùa:
“Thư Hòa, cậu không phải là bà xã của tổng giám đốc đấy chứ?”
Tim tôi khẽ run lên, vừa định phủ nhận.
Đúng lúc đó, tiếng quát lớn của quản lý cắt ngang bầu không khí căng thẳng:
“Mọi người tụ tập ở đây làm gì? Không còn việc để làm à?”
Đám đông lập tức tản ra.
Tôi nhìn về phía phát ra âm thanh.
Vài vị lãnh đạo của các phòng ban đang vây quanh Tần Doãn Nam, chậm rãi đi tới.
Tấm thẻ nhân viên của anh trong lòng bàn tay tôi như đang nóng lên.
Tôi nghĩ, không thể để đồng nghiệp hiểu lầm như vậy được.
Phải giải thích.
Dù có bịa đại một lý do cũng được.
Nhưng khi tôi còn chưa kịp mở miệng, Tần Doãn Nam đã dẫn theo các vị lãnh đạo dừng lại trước bàn làm việc của tôi.
Anh dừng bước, nhìn tôi:
“Là em nhắn tin cho tôi, nói rằng nhặt được thẻ nhân viên của tôi sao?”
Tôi sững người một giây.
Sau đó lập tức gật đầu:
“Vâng… vâng ạ.”
Tôi đưa tấm thẻ bằng cả hai tay.
Anh nhẹ nhàng nhận lấy, khẽ cười:
“Đúng là nhân viên xuất sắc, làm tốt lắm.”
Không hiểu sao vành tai tôi nóng bừng.
Quản lý cũng nhân cơ hội thuận theo lời Tần Doãn Nam mà khen tôi một hồi.
Nào là làm việc nghiêm túc, chăm chỉ, thật thà đáng tin…
Đợi tất cả lãnh đạo rời đi, trái tim treo lơ lửng của tôi mới chịu hạ xuống.
Giang Duyệt ngồi bên cạnh ghé sát lại, vẻ mặt vẫn còn sợ hãi:
“Ban nãy cậu làm tớ hết hồn. Tớ còn tưởng cậu với Tổng giám đốc Tần có quan hệ mờ ám cơ.”
Tôi không dám nói thật rằng chính mình cũng suýt bị dọa chết.
Tôi giả vờ bất mãn nhìn cô ấy:
“Cậu thấy có khả năng không?”
Cô ấy nghiêm túc ngắm tôi:
“Nếu chỉ xét về ngoại hình thì rất xứng đôi đấy. Nhưng Tổng giám đốc Tần có vợ rồi mà.”
Tôi gật đầu:
“Đúng vậy, anh ấy là người đàn ông đã có gia đình.”
“Không biết vợ anh ấy là ai nhỉ.”
Giang Duyệt tò mò nói:
“Có vẻ kín tiếng thật. Nếu là tớ, trở thành phu nhân tổng tài thì chắc chắn sẽ khắc mấy chữ đó lên trán cho cả thế giới biết.”
Tôi bất giác bật cười vì lời cô ấy.
Cô ấy cầm điện thoại lên, hào hứng chia sẻ tin tức mới nhất:
“Bây giờ trong nhóm chat mọi người đều đang đoán xem ai là phu nhân tổng tài. Bên tổ dự án, Tống Tuyết đang được ủng hộ nhiều nhất.”
Tôi khẽ ngạc nhiên.
Cô ấy giải thích:
“Tống Tuyết là tiểu thư nhà giàu xuống công ty trải nghiệm cuộc sống đó. Nghe nói hai nhà môn đăng hộ đối, phụ huynh còn ngồi ăn cơm với nhau rồi.”
Tôi mỉm cười gật đầu.
Cô ấy lại nói:
“Nhưng người được đoán nhiều nhất vẫn là Tạ Y Hạ. Gần quan được ban lộc mà, ai bảo cô ấy làm ở văn phòng tổng giám đốc chứ.”
Tôi phụ họa:
“Cũng đúng.”
“Giờ lại có thêm cả cậu nữa!”
Cô ấy ôm vai tôi, cười trêu:
“Ai bảo trong túi cậu lại rơi ra thẻ nhân viên của Tổng giám đốc Tần. Có người còn đồn hai người tối qua ở cùng nhau nữa kìa.”
“……”
Chuyện chiếc thẻ nhân viên giống như một hồi chuông cảnh tỉnh đối với tôi.
Trước đây tôi luôn tin rằng đám người thích hóng chuyện sẽ không bao giờ đoán đến mình.
Nhưng chỉ một sự cố nhỏ đã suýt gây ra hậu quả lớn, nên tôi quyết định từ nay phải cẩn thận hơn.