Chương 4
Đợi Tần Doãn Nam tan làm về nhà, tôi lập tức bước tới.
Cố ý ngay trước mặt anh, tôi tách riêng hai tấm thẻ nhân viên của anh và của tôi mà anh vừa cất gọn.
Rồi nói:
“Sau này thẻ của anh và của em phải để riêng.”
Anh khẽ nhướng mày.
“Còn cả chìa khóa nữa.”
Tôi cầm chùm chìa khóa của anh đặt sang một bên, để thật xa.
“Lỡ cầm nhầm thì đáng sợ lắm. Chìa khóa của anh đừng để chung với của em.”
Anh hạ mắt nhìn tôi:
“Còn gì nữa không?”
“Cái cốc uống nước trong văn phòng anh vẫn là cốc đôi hả? Hay là đổi đi. Em bỏ tiền mua cho anh một cái tốt hơn.”
Chiếc cốc đôi đó là quà tặng kèm khi tôi mua bình giữ nhiệt.
Không phải thương hiệu gì quá đắt tiền, càng không xứng với thân phận của Tần Doãn Nam.
Thế nhưng anh vẫn mang đến công ty dùng.
Nó vẫn luôn đặt trong văn phòng của anh.
Nếu một ngày nào đó có người phát hiện chiếc cốc trên bàn anh và chiếc cốc trên bàn tôi là một cặp, thì tôi thật sự tiêu đời.
Anh bình thản hỏi:
“Hay là giấy đăng ký kết hôn cũng xé đôi luôn nhé? Mỗi người giữ một nửa?”
“Hả?”
Anh khẽ thở dài:
“Quý Thư Hòa, em nên nhớ cho rõ, chúng ta đã kết hôn rồi.”
Tôi mím môi.
Khí thế không cho phép ai phản bác của Tần Doãn Nam dường như phù hợp với mọi hoàn cảnh, kể cả lúc này.
Tôi lấy hết can đảm để cãi lại:
“Nhưng ngay từ đầu chúng ta đã nói rõ rồi, cuộc hôn nhân này không được ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của em.”
Anh cau mày nhìn tôi.
Tôi nhỏ giọng:
“Danh phận phu nhân tổng tài đang ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của em.”
“Được.”
Anh lùi một bước.
“Vậy em định giấu đến bao giờ?”
“……”
Tôi chưa từng nghĩ đến.
Tôi chỉ muốn giấu mà thôi.
“Một năm? Hai năm?”
Tần Doãn Nam nhìn tôi.
“Chẳng lẽ định giấu cả đời sao?”
Có một câu tôi không dám nói trước mặt anh.
Tôi không nghĩ mình và anh có thể ở bên nhau mãi mãi.
Tôi khẽ phản bác:
“Tại sao nhất định phải để mọi người biết?”
“Bởi vì chúng ta là vợ chồng, là quan hệ hợp pháp.”
Đôi mắt anh nhìn thẳng vào tôi.
“Anh không muốn ở công ty cũng phải lén lút. Không muốn bị em ghét bỏ như một thứ không thể công khai. Không muốn khi có người theo đuổi em, ngay cả tư cách đứng ra lên tiếng cũng không có…”
Anh hít sâu một hơi, dịu giọng:
“Những lý do đó… đã đủ chưa?”
Lý do của anh rất thuyết phục.
Nhưng tôi vẫn không muốn nhượng bộ.
Cuộc nói chuyện kết thúc trong không vui.
Tối hôm đó, tôi nằm trên giường trong phòng ngủ, vẫn nhớ mãi ánh mắt cô đơn của Tần Doãn Nam khi anh quay lưng rời đi.
Bây giờ chắc được tính là chiến tranh lạnh rồi nhỉ?
Nhưng tôi vẫn không muốn công khai.
Từ ngày kết hôn đến nay đã hai tháng, tôi và anh vẫn ngủ riêng phòng.
Ngoại trừ vài lần phải ở lại nhà cũ của gia đình, chúng tôi chưa từng chung giường.
Một cuộc hôn nhân không có chút tình yêu nào, chỉ là mỗi người đạt được điều mình cần…
Tôi lấy tư cách gì để nhận mình là phu nhân tổng tài đây?
Thậm chí tôi còn không biết đến lúc nào mình sẽ bị ly hôn.
Đúng lúc ấy, cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ.
Giờ này, người duy nhất gõ cửa phòng tôi chỉ có thể là Tần Doãn Nam.
Tôi hắng giọng:
“Có chuyện gì sao?”
“Ừ.”
Chỉ một tiếng đáp ngắn gọn như vậy, không nói thêm gì nữa.
Tôi đành phải rời giường đi mở cửa.
Vừa mở cửa, tôi lập tức sững sờ.
Trong lòng Tần Doãn Nam lại ôm một chiếc gối.
Hình như anh vừa mới tắm xong.
Trên người còn thoang thoảng mùi sữa tắm, mái tóc mềm mại hơi bồng bềnh vì vừa được lau khô.
Ánh mắt anh trong trẻo vô hại.
Nhưng lời nói ra lại khiến tôi không hiểu nổi.
“Anh đến ngủ với em.”