Chương 5
Tôi chỉ biết trơ mắt nhìn anh bước vào phòng.
Anh đặt chiếc gối trong lòng xuống ngay ngắn, vén chăn rồi nằm lên giường.
Hai tay đặt quy củ trước bụng, dáng vẻ vừa ngoan ngoãn vừa yên tĩnh.
Tôi tựa lưng vào cửa, đầu óc vẫn còn mơ hồ:
“Ý anh là gì?”
“Ý là thực hiện nghĩa vụ của vợ chồng.”
Anh nhìn tôi, khóe môi khẽ cong.
“Vợ à.”
“……”
...
Tôi nghi ngờ Tần Doãn Nam bị điên rồi.
Hoặc là anh ấy điên, hoặc là tôi điên, nếu không thì tại sao nửa đêm tôi lại nghe thấy anh nói mấy lời kỳ quái như thế.
Tôi hoảng hốt nhìn anh:
“Anh bị chuyện gì kích thích vậy?”
“Không có.”
Người đang nằm trên giường tôi khẽ thở dài, giọng đầy bất lực:
“Chỉ là anh nghĩ, dù sao chúng ta cũng đã kết hôn, cả hai đều không có ý định ly hôn, cũng không thể cứ sống như thế này mãi được.”
Tôi chậm rãi tiêu hóa ý nghĩa trong lời anh.
Vậy là... anh muốn... làm một đôi vợ chồng thật sự?
Hành động tiếp theo của Tần Doãn Nam đã xác nhận suy đoán của tôi.
Anh từ từ ngồi dậy, cúi đầu, dùng những ngón tay thon dài trắng trẻo của mình cởi từng chiếc cúc áo ngủ.
Một chiếc rồi lại một chiếc, động tác dứt khoát gọn gàng.
Chỉ trong chớp mắt, nửa thân trên trần trụi, phảng phất sắc hồng của anh đã hiện ra trước mắt tôi.
Rõ ràng anh đang ngượng ngùng.
Thế nhưng lại như sợ mình đổi ý, anh còn nhanh chóng cởi luôn quần ngủ.
Tôi giật mình.
Vội vàng lao tới, kéo chăn mỏng đắp kín người anh:
“Anh... anh... anh đừng có kích động như vậy!”
Tần Doãn Nam mở to đôi mắt trong trẻo nhìn tôi:
“Có phải vì chúng ta chưa từng thật sự làm vợ chồng, nên em vẫn không cảm thấy chúng ta đã kết hôn không?”
Tôi né tránh ánh mắt anh, khó khăn cất tiếng:
“Em biết chúng ta đã kết hôn rồi.”
“Vậy em đang sợ điều gì?”
Tôi mím chặt môi.
Anh nhìn ra sự do dự của tôi, lại khẽ nói:
“Hay là cứ thử đi. Nếu không, em sẽ mãi xem anh như bạn cùng phòng ở ghép mất.”
Dưới lớp chăn mỏng, anh lại loạt soạt định cởi quần.
Tôi lập tức quay mặt đi.
Những ngón tay đang nắm góc chăn cũng run lên.
Trong căn phòng yên tĩnh, tiếng chuông điện thoại của anh bất chợt vang lên.
Cứ như được cứu vớt, tôi vội nói:
“Điện thoại! Anh có điện thoại!”
“Không nghe.”
“Nghe đi mà.”
Tôi nhìn màn hình rồi khuyên anh:
“Là Chu Túc gọi. Biết đâu có chuyện gấp thì sao?”
Anh khẽ thở dài.
Tôi biết đó là ý đồng ý, vội nhận cuộc gọi rồi đưa điện thoại đến bên tai anh.
Khoảng cách giữa chúng tôi gần đến mức khiến tim tôi rối loạn.
Tôi thậm chí còn nghe rõ giọng Chu Túc ở đầu dây bên kia:
“Ra ngoài uống rượu đi.”
“Không rảnh.”
“Lại bị chị dâu không cho à?”
Chu Túc bất mãn:
“Thế thì tôi phải nói cậu vài câu rồi đấy, anh em. Đàn ông phải có uy với vợ chứ. Nào có chuyện ngày nào cũng để chị dâu quản như vậy? Mau lấy khí thế oai phong lẫm liệt của cậu ra đi!”
Tần Doãn Nam hờ hững đáp:
“Cậu ghen tị vì không có ai quản mình à?”
Chu Túc nghe xong liền cúp máy.
Bên tai lại trở về yên tĩnh.
“Điện thoại cũng nghe xong rồi, vậy tiếp theo...”
Tôi vội ngắt lời anh:
“Em đâu có cấm anh đi uống rượu.”
“Cả chuyện tụ tập ăn uống nữa.”
Tôi nghiêm túc phân bua với anh:
“Những buổi tiệc anh không muốn đi, lần nào anh cũng lấy em làm cái cớ, còn nói nào là phải về nhà ở bên vợ. Bây giờ trong công ty ai cũng đồn anh là người sợ vợ rồi.”
Tôi cố gắng giải thích cho bản thân:
“Nhưng em thật sự không có. Em chưa từng ràng buộc anh, anh rất tự do.”
Tần Doãn Nam ngẩng đầu nhìn tôi:
“Quý Thư Hòa.”
“Em thật sự ngốc, hay chỉ đang giả vờ ngốc?”
“Hả?”
Ánh mắt anh vẫn luôn dừng trên người tôi.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi thậm chí còn nhìn thấy rõ sự do dự và giằng xé nơi đáy mắt anh.
Một lúc lâu sau, anh như buông bỏ điều gì đó, khẽ nói:
“Thôi vậy.”