Nhưng Lý Ngôn Khánh không cách nào tín nhiệm hắn như tín nhiệm Vương Hoàng.
Nếu như Vương Hoàng thật sự muốn để Sài Hiếu Hòa làm người thừa kế thì mình phải làm sao bây giờ? Đồng ý hay cự tuyệt?
Lý Ngôn Khánh lăn qua lăn lại đã tới trời sáng.
Đã không ngủ được thì dứt khoát không ngủ.
Ngôn Khánh từ từ bước ra khỏi phòng, lúc này ở khu vườn hậu viện đã có bạch quang ẩn hiện, bóng người chớp động như hồ điếp.
Sớm như vậy đã ra sau hậu viện luyện công ở Lý phủ chỉ có một người.
Ngôn Khánh tìm một tảng đá ngồi xuống ở ven hồ, trong đầu hiện ra vô số suy tư.
- Chúa công tại sao lại dậy sớm vậy?
Thẩm Quang sau khi luyện công xong từ từ đi ra khỏi rừng cây.
Cánh tay của hắn để trần, trên người mặc một chiếc quần dài, toát đầy mồ hôi ra.
Nhìn ra được hắn rất mệt.
Tuy nhiên lại kiên trì không chịu ngồi xuống.
- Lão Thẩm, ngươi từ lúc nào có cái hình xăm Kỳ Lân tinh mỹ như vậy?
Lý Ngôn Khánh phát hiện ở sau lưng của Thẩm Quang có một hình xăm Kỳ Lân, hình xăm này rất sống động.
Thẩm Quang cười nói:
- Có từ năm ngoái. Lúc đó ở Lạc Dương có một thợ thủ công tới, châm pháp
kỳ diệu cho nên thuộc hạ động tâm tư để bọn họ xăm một hình.
- À, hiện tại ở Củng huyện người ngoài tới rất nhiều sao?
- Đúng là không ít, hiện tại nhân số Củng huyện đã nhanh chóng vượt qua Huỳnh Dương huyện và Quản thành rồi.
- Lão Thẩm, ngươi có hứng thú với Kỳ Lân đài không?
Thẩm Quang hơi giật mình:
- Chúa công, không phải Thẩm Quang vẫn ở Kỳ Lân đài làm việc sao?
Ngôn Khánh cười cười:
- Ta không phải muốn ngươi làm việc mà muốn ngươi chấp chưởng Kỳ Lân đài.
Thẩm Quang lắc đầu liên tục:
- Chúa công, không phải Thẩm Quang muốn từ chối nhưng xác thực chuyện này không phải là sở trường của thuộc hạ, thuộc hạ bình thường thấy Vương
Hoàng cả ngày vùi mình trong biển sách mênh mông, phân tích đủ loại tin
tức cho chúa công.
- Thật không dám giấu diếm, thuộc hạ nhìn thấy đã thấy đau đầu, nếu như chấp chưởng thì không phải là lấy cái mạng già của thuộc hạ hay sao?
Lý Ngôn Khánh nhịn không được cười cười, rồi nói tiếp:
- Lão Thẩm, ngươi yên tâm, chuyện này không cần phải làm như vậy.
Sau đó hắn thu hồi nụ cười mà nói:
- Lão Thảm, ta muốn ngươi dựng cho ta một lực lượng mà không người nào biết.
- Không đơn thuần chịu trách nhiệm bảo hộ cho ta mà còn có một nhiệm vụ,
nếu như ta không thể ra tay ngoài ánh sáng thì cần phải dựa vào để hoàn
thành.
- Chúa công nói là sát thủ?
- Ừ, có thể lý giải như vậy.
Lý Ngôn Khánh nói xong ngưng mắt nhìn Thẩm Quang.
Hắn biết rõ, Thẩm Quang người này xuất thân từ giang hồ, đối với sát thủ có phần hơi xem thường, đích thật có phần xung đột với tính cách của hắn