Lý Ngôn Khánh kinh ngạc nhìn Trưởng Tôn Vô Kỵ, đột nhiên minh bạch vì sao hắn ta lại cổ quái như vậy.
Hóa ra hắn ghen...
Ngôn Khánh nhịn không được cười to:
- Vô Kỵ ngươi chớ để tâm ta không thích kiểu nữ tử giống như Tiết nương tử.
- Nàng ta có vài phần nũng nịu ta không hợp ý, chỉ có mấy tên ngốc như ngươi mới thích.
Trưởng Tôn Vô Kỵ nghe vậy thì thở ra một hơi.
Vô Kỵ rất sợ Lý Ngôn Khánh cũng nhìn trúng Tiết Anh, khi đó hắn phải khiêu chiến với Lý Ngôn Khánh.
- Đã vậy tại sao ngươi còn nịnh nọt, muốn tìm sư phụ cho thằng bé kia?
- Ngươi nói chuyện của Tiết Lễ sao?
Lý Ngôn Khánh cười nói;
- Ta thấy hài tử đó căn cốt tốt, là một khối tài liệu tốt có thể bồi dưỡng một phen.
- Ngươi khi nào thì học được thuật xem tướng vậy?
- Ta...
Lý Ngôn Khánh nhìn Trưởng Tôn Vô Kỵ, khuôn mặt hoài nghi nói:
- Vô Kỵ ta có thể cam đoan với ngươi, ta thật sự không có tâm tư với Tiết nương tử, ta đã nói rồi ta không thích kiểu nữ nhân đó, cho nên ngươi
cứ yên tâm đi.
Tiết Lễ kia căn cốt kia hoàn toàn không kém, ta muốn bồi dưỡng một phen, đem tiễn thuật của sư phụ truyền thụ cho hắn.
- Ngươi nếu như không tin thì đến lúc đó có thể giám thị ta nếu như ta
hỏi hắn nửa câu về Tiết nương tử thì sẽ chết không an lành.
Trưởng Tôn Vô Kỵ liền biến sắc.
- Phì phì phì, đang yên lành ngươi nói tầm bậy gì thế.
- Ngươi cũng thật là... ta còn chưa tin ngươi sao? Còn nữa hai chúng ta
là huynh đệ ngươi có hai vợ một thiếp rồi, ta đến nay người nào cũng
không có, ngươi không có khả năng tranh giành với ta đúng không?
Ngôn Khánh nhìn Trưởng Tôn Vô Kỵ, bất đắc dĩ gật đầu.
- Đúng thế, ta tuyệt không tranh giành nữ nhân với anh vợ, ngươi cứ yên tâm đi.
- Vậy thì tốt rồi, Ngôn Khánh đã vậy thì ta phải làm sao tỏ vẻ với Tiết
nương tử đây nhỉ? Là theo đuổi nàng hay trực tiếp cầu thân?
Lúc này trong đầu của Trưởng Tôn Vô Kỵ toàn là Tiết Anh.
Lý Ngôn Khánh không tin rằng có chuyện vừa gặp đã yêu nhưng nhìn thấy bộ dạng này của Trưởng Tôn Vô Kỵ hắn đã bắt đầu tin tưởng.
Tiết Thu ở điền trang, là ngoại ô của Củng huyện.
Diện tích cũng không quá lớn chỉ khoảng hai trăm mẫu ruộng mà thôi.
Những họ nhà nông canh tác ở đây đều là họ Tống không phải bổn gia của Tiết Thu.
Sở dĩ bọn họ tới Củng huyện là vì đại đô bọn họ hoàn toàn phụ thuộc vào Tiết gia mà sống.
Tiết Đạo Hành sau khi chết, mấy gia đình này cũng mất đi ruộng, vì vậy bọn họ liền đi theo Tiết gia tới đây.
Nghe thấy ý định của Ngôn Khánh, Tiết Thu không nói nhiều lời muốn về Hắc Thạch quan lập tức.
- Tổ Quân Ngạn người này văn chương xuất chúng, nếu như giết hắn đi thì