Hơn nửa ngày sau hắn ngừng lại ngưng mắt nhìn Ngụy Chinh mà nói:
- Lão Ngụy chúng ta quen biết không lâu, nhưng giao tình không cạn, ngươi cũng biết Tần mỗ là một kẻ vũ phu thô kệch, không giỏi đoán tâm tư của
người khác, ngươi cứ nói thẳng để ta khỏi hao tâm tổn trí.
- Được, mong tướng quân xem phong thư này.
Ngụy Chinh dứt lời đã lấy trong lòng ra một phong thư đưa cho Tần Quỳnh.
- Đây chính là chiếu lệnh của đại vương, lúc chạng vạng tối sau khi ta
xem thật sự không biết nên làm sao cho phải cho nên tới đây thỉnh giáo
tướng quân.
Tần Quỳnh nghi hoặc khó hiểu tiếp nhận thư rồi quan sát.
Càng xem thư lông mày của hắn càng nhíu lại.
- Để cho chúng ta đi Quan Trung, còn giao Dương thành huyện cho Vương Thế Sung?
Ngụy Chinh gật đầu, lộ vẻ cười khổ.
- Đại vương có ý gì đây?
- Tần tướng quân chẳng lẽ tướng quân không nhìn ra đại vương muốn hợp tác với Vương Thế Sung, quyết ý dùng Dương thành làm mồi nhử để lấy Huỳnh
Dương quận sao? Về phần chúng ta tiến về Quan Trung trước chỉ sợ là vì
Đường quốc công Lý Uyên sau khi khởi binh ở Thái Nguyên đã tiến quân