Lý Ngôn Khánh biến sắc, khiến Trịnh Hoành Nghị sợ tới mức lại ngậm miệng lại.
- Lục ca, ngươi đừng hù dọa Hoành Nghị nữa, những ngày này Hoành Nghị cũng hối hận muốn chết rồi.
- Đáng đời hắn…ai bảo hắn không nhớ giao dịch năm đó, lại dám liên thủ với người khác, âm mưu ám toán ta?
- Ngôn Khánh ca, ta chưa bao giờ có ý định ám toán ngươi. Hơn nữa, từ đầu tới cuối, hình như đều là ngươi đang ám toán ta.
Lý Ngôn Khánh đứng lên, một tay ôm lấy cổ Trịnh Hoành Nghị.
- Ta nói ngươi ám toán ta, thì chính là ngươi ám toán ta. Còn nữa, khi
ta thành thân, ngươi rõ ràng dám ngáng chân ta, nếu không phải ta có
thực học, chỉ sợ ngay cả việc thành thân cũng bị ngươi quấy nhiễu.
Mẹ kiếp, vốn định tốt bụng rót cho ngươi mấy chén, tên gia hỏa nhà ngươi lại không biết nghĩa khí chạy trước.
Trịnh Hoành Nghị bị chẹt cổ, không thở nổi, nhưng trong lòng lại vui vẻ muốn chết.
Cảm giác này thật giống như năm đó ở Cao Ly, sau khi từ Cao Ly trở về, Ngôn Khánh ca không còn đùa giỡn với hắn như vậy nữa.
- Ngôn Khánh ca, là ngươi phân phó kêu ta làm như vậy.
Vì chuyện này, ta đã bị Nhị nương tử thu thập mấy lần…Tại sao bây giờ ngươi lại trách ta, chuyện này thật không công bằng.
- Đừng vội nói công bằng, đây là ta trút giận cho lão Từ.
Trước kia ngươi kêu hắn là em rể đã đời thế nào, tên gia hỏa đó nhớ rất rõ, hắn đang tìm cơ hội thu thập ngươi đấy.
Trịnh Hoành Nghị nghe xong, lập tức nở nụ cười.
Hắn nhỏ hơn Từ Thế Tích mấy tuổi, khi còn nhỏ đều gọi Từ Thế Tích là
huynh trưởng, chỉ có điều sau khi Từ Thế Tích thành thân với muội muội
Trịnh Hoành Nghị, không ít lần bị Trịnh Hoành Nghị gọi là em rể. Chuyện
này hình như cũng giống như Lý Ngôn Khánh gọi Bùi Hành Nghiễm là đệ đệ.
Đùa giỡn một hồi, Lý Ngôn Khánh mới thả Trịnh Hoành Nghị ra.
Ba người ngồi xuống cửa hiên, Ngôn Khánh pha trà, bắt đầu rôm rả tán chuyện.
Lý Đạo Huyền theo Mã Tam Bảo đi sứ Dĩnh Xuyên, nhưng lại tìm được cho