Ngữ khí của Khuất Đột Thông đột nhiên sâm lạnh lại:
- Hà Nam vương chính là tôn thất, là chất nhi mà bệ hạ tin nhất.
- Ta không rõ ngươi vì sao lại đem chuyện này đổ lên trên đầu của Hà Nam
vương? Ta biết ngươi và Lưu Văn Tĩnh quan hệ với nhau không tệ nhưng
ngươi phải rõ ràng đây là tình huống gì, nếu như ngươi không có chứng cớ thì đừng trách bản quan tấu lên trên rằng ngươi phỉ báng tôn thất.
Đỗ Chính Luân từng hiệu lực ở trong phủ Tần vương cho nên dấu vết của Tần vương vô cùng rõ ràng.
Khuất Đột Thông thấy Đỗ Chính Luân năm lần bảy lượt muôn đem sự tình đặt lên trên người của Hà Nam vương thì nổi giận.
Từ khi đến Lạc Dương hắn đã nghe nói Hà Nam vương ngang ngược kiêu ngạo,
lúc đó Khuất Đột Thông còn sợ rằng Lý Ngôn Khánh không dễ nói chuyện
nhưng trên thực tế Lý Ngôn Khánh lại vô cùng phối hợp.
Hai người tuy gặp nhau không nhiều nhưng vô cùng ngưỡng mộ nhau.
Khuất Đột Thông đối với đồn đãi bên ngoài đối với Lý Ngôn Khánh cảm thấy
không đúng lắm, về phần tâm tư của Đỗ Chính Luân Khuất Đột Thông dĩ