- Ha ha Lô tướng quân xin đứng lên.
Thời kỳ Tùy Đường thái giám trong nội cung rất có quyền lực.
Lô Dận vốn có chức trách phục thị Dương Đồng cho nên được gọi là tướng quân.
Kỳ thực tướng quân này của bọn họ không phụ trách đi đánh giặc mà chủ yếu là hầu hạ hoàng đế.
Mã đại nhân gọi một tăng nhân tới, đem hai đầu người thu lại.
- Lô tường quân, Vương Hành Bản Vân Định Hưng đã bị giết mọi người chỉ sợ khó có thể ở nơi này, ta đoán chừng không bao lâu nữa chậm nhất là giữa trưa triều đình nhất định sẽ phái người tới đây đến lúc đó thân phận
của mọi người sẽ bị bạo lộ.
Vương gia này dùng thủ đoạn không phải thông thường chỉ sợ cũng không có cách ra mặt bảo vệ mọi người được.
Cho nên mọi người cần phải rời khỏi đây, không biết Lô tướng quân có ý định gì hay không?
- Cái này...
Lô Dận liền do dự trầm ngâm không nói.
- Vương gia nói tướng quân nếu muốn đi Ngô huyện thì nên bỏ ý nghĩa này
đi, bên Ngô huyện chỉ sợ khó có thể lâu dài, sớm muộn gì cũng bị phá,
không bằng đi Trường An tìm vương gia, ở bên Trường An bọn họ còn thiếu
một người chủ sự mà người bình thường vương gia không tin được.
- Đi Trường An?
Ánh mắt của hơn mười người đều nhìn về phía Lô Dận.
Những tăng nhân của Hoàng Thái chủ năm đó đều là nội thị giống như là Lô Dận, tục xưng là thái giám.
Bọn họ ở bên ngoài rất khó sinh tồn.
Hoặc là bán mình cho một số đại gia làm nô hoặc tự mình suất gia, dù sao bọn họ cũng quá đặc thù, luận thanh âm hay các phương diện khác đều rất
phiền phức.
Nhưng nếu hiệu lực cho Hà Nam vương thì...
Lô Dận khẽ nói:
- Đây là ý của Hà Nam vương?
Mã đại nhân cười gật đầu:
- Vương gia nói Lô tướng quân mọi người đều là chí sĩ trung trinh.
Mọi người có thể vứt bỏ vinh hoa vũ quý giữ gìn chùa trong núi hoang dã đủ để chứng minh có thể tin cậy.
Tình cảnh của vương gia hiện tại cũng không như ý muốn mà bên trong phủ lại