Lý Thế Dân phóng ngựa lên trên một tòa thổ sơn, đưa mắt nhìn về phía xa xa.
Có lẽ vì nguyên nhân ánh sáng cho nên phái xa xa tối tăm mù mịt, sương mù
đằng đằng khiến cho người ta có một cảm giác không chân thực, hắn cầm
lấy túi nước mở nút uống một hơi, trời nóng uống một chút nước thật
khiến cho người ta cảm thấy tỉnh táo.
Ở trong đầu hắn bỗng nhiên hiện ra một màn tràng cảnh.
Vốn hắn phụng mệnh tới Ngọc Hoa núi là để chế tạo cung điện để mùa hè năm sau Lý Uyên tới đây nghỉ mát.
Lý Uyên rất sợ nóng, đồng thời đối với mùa hè ở Trường An cũng rầu rĩ
phiền muộn cho nên chọn Ngọc Hoa sơn làm hành cung nghỉ mát, Lý Thế Dân
tự nhiên là tận tâm tận lực đúng lúc hắn đang thảo luận tỉ mỉ thì Điền