Nói xong hắn khoát tay ngăn lại, ý bảo đam đám người Uất Trì Bảo Lâm cởi trói ra.
Năm đứa bé tụ lại một chỗ mà ngồi xuống đất.
Bảo Hoài nói:
- Trình Xử Mặc sao lại phải đầu hàng?
- Không đầu hàng chẳng lẽ chờ bị giết sao?
- Đầu cho dù mất thì hai mươi năm sau lão tử vẫn là một trang hảo hán.
- Hai mươi năm sau ngươi thế nào ta không biết nhưng ta chỉ biết người đã chết thì cái gì cũng mất. Uất Trì thúc húc chỉ có ba người các ngươi là hài tử nếu các ngươi mất mạng thẩm thẩm thương tâm cỡ nào? Người đã
chết các ngươi dùng gì để báo thù?
Uất Trì Bảo Lâm đột nhiên nói:
- Bảo Hoài im miệng.
Hắn nhắm mắt thở dài một hơi:
- Xử Mặc nói không sai, chúng ta nếu như chết hết thì lấy ai báo thù cho phụ thân lấy ai dưỡng lão cho mẫu thân.
- Đúng thế, đại trượng phu báo thù hai mươi năm chưa muộn.
Trình Xử Mặc đem lực chú ý của mọi người hấp dẫn lên trên người Tần Dụng và Trịnh Đại Bưu:
- Nói thật thủ hạ ở phủ Hà Nam vương toàn là những người tài ba đặc biệt là ba người to con này.
Ta quan sát thoáng qua, Hà Nam vương chưa đi ra ba người to con này đều do người bên kia phân phó, cho thấy người kia nhất định rất lợi hại, cha
ta đã nói thuộc hạ có rất nhiều nhân vật lợi hại có Vương Phục Bảo, La
Sĩ Tín, đúng rồi chính là Hoài Dương ngươi nhất định biết La Sĩ Tín.
Tần Hoài Dương liếc nhìn Trình Xử Mặc mà gật gật đầu:
- La thúc thúc sau khi bất hòa với phụ thân ta chưa từng gặp thúc ấy.
- Nhưng ta nghe cha ta nói thúc ấy hiện tại ở Tương Châu nói đến võ nghệ chỉ sợ cũng ngang bằng với Tần Dụng ca ca.
Uất Trì Bảo Lâm nói:
- Trình hắc tử cảm ơn ngươi.
Hắn biết rõi Trình Xử Mặc nhắc nhở hắn không được hành động thiếu suy nghĩ.
Lý Ngôn Khánh dưới trướng người vô số tuyệt không thể đối phó, tình huống
hiện tại cần phải bảo vệ mạng của mình, đại trượng phu co được dãn được.
Lúc này Trịnh Đại Bưu cùng Tần Dụng vẫn chưa phân thắng bại.
Lý Ngôn Khánh không kiên nhẫn khoát tay nói:
- Liễu Hanh ngươi qua giúp Đại Bưu một phen, bổn vương không có thời gian trì hoãn ở chỗ này.
Liễu Hanh đáp ứng rồi cất bước nhảy xuống bậc thang.
Đúng lúc này từ phía xa xa truyền tới thanh âm gót sắt ù ù.
Một đội kỵ quân mặc áo giáp màu đen như gió bay điện chớp xông vào trong
phường, viên đại tướng đội nón trụ kim giáp chính là Triệu vương Lý