Bởi vì trực giác của Lý Ngôn Khánh cho thấy đầu lĩnh lưu manh này không phải là một người bình thường.
Hơn nữa huynh trưởng của hắn lại còn là đoàn đầu Tuyên Hóa.
Nghe nói người kia làm việc ở trong nha môn.
Cho dù quen biết với Ngu Bài Quân không thể tiếp xúc với Lý nhân nhưng nhận biết một đầu đoàn như vậy cũng là một chuyện tốt, Lý Ngôn Khánh làm ra
một bộ dáng nhàn nhã, cùng với Liễu Thanh đi ra khỏi phòng.
Quán rượu Đô Lăng tên là Nam Thiên Môn.
Tất cả chia làm ba tầng, cao khoảng sáu trượng, cũng là một tòa kiến trúc cao nhất trong Đô Lăng trấn.
Đô Lăng trấn là một nơi tụ tập buôn bán hơn nữa lại còn là khu trọng yếu
nhất ở Việt Tây, cũng là nơi tụ tập buôn bán duy nhất được quan phủ tán
thành, có lẽ ở đây không so sánh được với phường thị ở Lạc Dương hay
Trường An nhưng sự phồn hoa của nó ngay cả một tòa trấn ở Huỳnh Dương
cũng không so được, là nơi trọng địa buôn bán vô cùng náo nhiệt.
Toàn bộ khu Việt Tây mà nói, trên danh nghĩa năm mươi bốn châu huyện nhân