Ngu Bài Quân giống như tự nhủ:
- Hoài Nhân phường là do những lão thành Thiên Tân Kiều cư ngụ ở Lạc Dương.
- Bọn họ tuy biểu hiện là dựa vào Trịnh gia nhưng ta biết rõ nhưng lão
nhân Thiên Tân Kiều ở Lạc Dương cũng không hẳn là ở dưới trướng Trịnh
gia bọn họ nghe một người điều khiển tuy nhiên người đó không ở Hoài
Nhân phường mà là trúc viên dưới núi Long Môn.
- Lý huynh đệ ta nói có đúng không?
Tuy đã chuẩn bị nhưng khi Ngu Bài Quân nói toạc thân phận của mình Lý Ngôn Khánh vẫn không khỏi dựng cả tóc gáy.
Hắn trợn mắt hổ lên ngưng mắt nhìn Ngu Bài Quân.
- Ngươi đến tột cùng là người phương nào?
Trong mắt của Ngu Bài Quân hiện ra lệ quang óng ánh:
- Lý huynh đệ ta đề cập tới một người không biết huynh đệ có nhớ được hay không đây.
- Ai?
Ngu Bài Quân cúi đầu xuống trầm mặc rồi khẽ nói:
- Lý huynh đệ có nhớ tới người truyền nghệ cho công tử năm đó ở Lôi Thần Điện tại Nga Mi không?
Lý Ngôn Khánh kinh ngạc đứng lên.
Lúc này hắn rốt cuộc cũng không bình tĩnh được chăm chú nhìn Ngu Bài Quân.
Khuôn mặt của Ngu Bài Quân từ từ mờ mờ trong mắt hắn, sau đó một tướng mạo uy vũ hiện ra trong đầu hắn.
Lôi thần điện...Lý Ngôn Khánh cảm thấy cổ họng chát chát, thanh âm của hắn trở nên run rẩy.
- Ngư sư phụ là gì của ngươi?
Có thể được Lý Ngôn Khánh gọi là sư phụ khắp thiên hạ cũng chỉ có ba người mà thôi.
Trong đó Lý Hiếu Cơ dùng tên giả là Lý Cơ, thu Lý Ngôn Khánh làm đồ đệ có thể tính là người đầu tiên, người tiếp theo là Trưởng Tôn Thịnh mà Lý Ngôn
Khánh từng bái làm sư phụ học binh pháp tiễn thuật. Ngoại trừ hai người
này có thể được Lý Ngôn Khánh gọi là sư phụ chỉ có nguyên lão khai mở