Ninh Trường Chân đi rồi, Mạch Tử Trọng xuất động. kết quả là một cục diện vốn không hề sơ hở, thoáng cái trở nên vỡ nát.
Lẽ nào…
Vũ Văn Thành Đô đứng dậy, đi lại trong phòng.
Thân thể hùng tráng của hắn, mang tới cho người ta một loại áp lực khó
hiểu. Vũ Văn Phượng trước giờ vẫn vô cùng kính nể vị tộc huynh
nhà mình, thấy Vũ Văn Thành Đô lộ vẻ mặt ngưng trọng, trái tim vốn
có chút thấp thỏm không yên, lập tức trở nên bất ổn, càng thêm bất an.
- Đại ca, có phải có phiền toái gì hay không?
Vũ Văn Thành Đô cười cười, lắc đầu nói:
- Cũng không có gì phiền toái nhưng ta cảm thấy, mục đích lần này của Lý Ngôn Khánh rất có thể không phải Khâm Châu.
- Sao?
- Mục tiêu của hắn, có thể là Tuyên Hoá…. giương đông kích tây, lại là giương đông kích tây.
Vũ Văn Thành Đô bất giác cười rộ lên, lần này ta phải xem xem, rút cuộc hắn muốn giở trò gì.
- Tuyên Hoá.
Trong lòng Vũ Văn Phượng thoáng chốc xao động.
- Mạch Tử đang trên đường đến Khâm Châu. Nếu Lý Ngôn Khánh âm mưu đến
Tuyên Hoá, vậy binh lực của Tuyên Hoá gặp khó khăn rồi.
- Trước khi Mạch Tử đi, không phải đã giao hổ phù lại cho ngươi rồi sao?
- Đúng vậy.
- Ngươi lập tức phái người đến thông báo cho Mạch Tử, kêu hắn hỏa
tốc đem quân quay về, đồng thời triệu tập tất cả đội ngũ, tăng cường phòng vệ Tuyên Hoá.
Nếu Lý Ngôn Khánh muốn lập lại chiêu cũ, vậy ta sẽ khiến hắn đến được mà đi không được.
Vũ Văn Phượng suy nghĩ, lập tức gật đầu đáp ứng.
Mạch Tử Trọng đã đi gần được một ngày, nếu muốn kêu hắn quay về, cần lập tức phái người đi, đồng thời điều động binh mã Tuyên Hoá, còn cần. . .