Vấn đề này ban đầu Lý Kiến Thành cũng thật không ngờ tới.
Nhưng theo thời gian trôi qua, Lý Kiến Thành cũng bắt đầu cảm thấy hối hận!
Chỉ là tên đã bắn đi thì không thể quay đầu lại được. Lý Cương đã rời khỏi Trường An, Lý Kiến Thành cũng chẳng còn làm gì được.
Mất đi Lý Cương khiến cho Lý Kiến Thành mất đi không ít ngoại viện. Lý Thế
Dân lại càng ngày càng lớn mạnh, khiến Lý Kiến Thành cảm thấy hơi khẩn
trương.
- Ý tứ của ngươi là...
- Kỳ thật Thái tử ở triều đình vẫn chiếm thế thượng phong.
Không nói tới việc Huỳnh Dương Trịnh thị là nhà vợ của Thái tử, rất nhiều lão thần cũng coi trọng Thái tử. Tả phó xạ Bùi đại nhân cũng từng nói, Thái tử dù thua về tiểu tiết nhưng đại lễ lại không kém. Thần nghĩ rằng ngày nay Thái tử cần nhất là ngoại viện.
- Ngoại viện?
- Một người...mạnh mẽ như Mãnh hổ thượng cấp, Triệu Vương thiên tuế!
Triệu Hoằng Trí dường như bất mãn với việc Ngụy Chinh tỏa sáng, mở miệng hỏi.
- Nhưng không biết ngoại viện này có lợi ích gì, ai sẽ là người phù hợp đây?
Bên ngoài tìm đâu ra người có thể áp chế được Triệu vương.
Triệu vương nắm cả vạn binh mã, tọa trấn Linh Vũ, nói một cách nào đó thì
cũng ủng hộ hoàn toàn Tần vương. Người ta nói tới Tần vương thì cũng
phải nghĩ tới Triệu vương. Mà lúc này Thái tử lại không thể tìm được
nhân vật chống lại được Triệu vương, đó là một khuyết điểm.
- Triệu chiêm sự hỏi ta người nào mới là ngoại viện tốt sao?
Thật ra ngoại viện của Thái tử đã có từ sớm rồi, chẳng qua quá khứ lại bỏ qua mất thôi.
Thái tử nếu được người này ủng hộ thì có thể kê cao ghế mà nằm, không phải