Song Hòa

Chương 4

Chương 4
Trong phòng ngủ của mình, tôi nằm sấp trên giường, vắt chân lên, vừa xiên trái cây ăn vừa lướt điện thoại.
Tôi xin được thông tin liên lạc của Nhan Nịnh từ một người bạn đại học từng làm chủ tịch hội sinh viên, rồi kết bạn với cô ấy.
Sáng hôm sau, tôi thấy cô ấy đã chấp nhận lời mời.
Đang đứng chờ thang máy đi làm, tôi nhắn cho cô ấy: “Chào Nhan Nịnh, nếu làm phiền bạn thì mình xin lỗi. Mình có chuyện rất quan trọng muốn nói với bạn, không biết bạn có tiện không, chúng ta hẹn gặp một lúc được chứ?”
Nhan Nịnh đồng ý.
Tôi hẹn cô ấy ở một quán cà phê không xa công ty, sau giờ tan làm.
Cô ấy thật sự rất đẹp.
Giống như lần đầu tôi gặp cô ấy năm nhất, bao năm rồi mà gần như không thay đổi.
Da trắng mịn, khuôn mặt ửng hồng, hai bím tóc buông lơi, trông vừa trong sáng, đáng yêu, lại đầy sức sống.
Nếu tôi là con trai, chắc tôi cũng sẽ thích cô ấy.
Vừa thấy tôi đến, cô ấy đã vẫy tay gọi.
Cô ấy nhận ra tôi sao?
Tôi hơi lo lắng ngồi xuống.
Tôi vẫn còn đang nghĩ xem nên mở lời thế nào.
“Ting Trạch từng nhắc đến bạn, còn cho tôi xem ảnh chụp chung của hai người.”
Xong rồi.
Cố Tinh Trạch đã đi trước một bước.
Nhưng mục đích tôi hẹn cô ấy hôm nay chính là để nói chuyện này.
“Là thế này, bạn Nhan Nịnh, tôi và Cố Tinh Trạch từng sống chung một thời gian. Đây là một số ảnh chụp và đoạn chat của chúng tôi.”
Tin hay không tùy cô ấy.
Cô gái nhỏ đối diện lập tức sa sầm mặt.
Cô ấy cầm lấy, cúi đầu xem những bằng chứng tôi đưa: “Nhưng… Cố Tinh Trạch nói hai người chỉ là bạn thân thôi mà!”
Tôi cười lạnh, nhíu mày.
Xem ra cô ấy không tin.
Tôi thầm cười lạnh trong lòng, thở dài, thu ánh mắt lại: “Tôi đi trước đây.”
“Khoan đã!”
Cô ấy gọi tôi lại.
Trong ánh mắt có sự cảm kích và buồn bã.
“Cảm ơn bạn đã nói cho tôi những điều này!”
Ý gì đây?
Cô ấy tin rồi sao?
Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt cầu khẩn: “Bạn có thể ngồi với tôi thêm một lúc không?”
Sau khi tôi ngồi lại, cô ấy gọi phục vụ, gọi hai miếng bánh ngọt ngấy và nước cam cũng ngọt không kém.
Cô ấy nhìn tôi với vẻ xót xa: “Bạn đang rất buồn đúng không? Ăn đồ ngọt đi, sẽ thấy dễ chịu hơn.”
Tôi: ?
Có lẽ thấy tôi khó hiểu, cô ấy kể về chuyện giữa cô ấy và Cố Tinh Trạch.
Hóa ra năm nhất, Cố Tinh Trạch từng tỏ tình với cô ấy.
Anh ta ôm một bó 99 bông hồng đứng dưới ký túc xá chờ cô ấy.
Nhan Nịnh đã từ chối, gia đình cô nghiêm khắc, không cho yêu đương khi còn học đại học.
Nửa sau năm nhất, vì bố mẹ chuyển trọng tâm công việc ra nước ngoài, cô ấy làm thủ tục nghỉ học và theo họ ra nước ngoài.
Trong bốn năm đó, Cố Tinh Trạch vẫn luôn gửi lời chúc mỗi dịp lễ, thường xuyên gửi bưu thiếp, quà nhỏ từ trong nước sang nước ngoài, hết lần này đến lần khác.
Sau khi cô ấy về nước, biết tin, Cố Tinh Trạch liên tục một tháng đứng chờ dưới chung cư của cô ấy, mỗi ngày mang bữa sáng khác nhau đến cho cô ấy.
Cứ như vậy, sự chân thành của anh ta đã khiến cô ấy cảm động.
Một tuần trước, dưới bầu trời sao trên thảo nguyên, anh ta tỏ tình lần nữa, và cô ấy đã đồng ý.
Khi kể, Nhan Nịnh rất để ý đến cảm xúc của tôi, cố gắng nói ngắn gọn nhất.
Tôi nghe mà tim như bị dao nhỏ cứa từng nhát.
Tháng trước, khi Cố Tinh Trạch cũng mang bữa sáng khác nhau cho tôi suốt một tháng, tôi còn nghĩ:
Người ta nói yêu lâu sẽ nhạt, nhưng chúng tôi ở bên nhau nửa năm mà vẫn ngọt ngào, anh ta còn chu đáo hơn.
Hóa ra tôi chỉ là hưởng ké từ Nhan Nịnh.
Như một kẻ hề mà không hề hay biết.
Yêu một người thật lòng, thì sẽ có nghi thức: trước là tỏ tình lãng mạn, sau mới chính thức bên nhau.
Hóa ra Cố Tinh Trạch “không hề lừa tôi”, vì anh ta đâu có tỏ tình với tôi, vậy chúng tôi là cái gì?
Tôi từng nghĩ cách anh ta đối xử với tôi là thích tôi.
Nghe Nhan Nịnh kể, tôi mới biết yêu thật sự là như thế nào.
Không biết từ lúc nào, bụng tôi bắt đầu đau quặn.
Người ta nói dạ dày là cơ quan cảm xúc, quả không sai.
“Bạn không sao chứ?”
Nhan Nịnh lo lắng hỏi.
Cô ấy nắm lấy bàn tay tôi đang siết chặt trên bàn.
Tôi sắc mặt không tốt, lắc đầu.
“Cho một ly sữa nóng.”
Cô ấy nhẹ nhàng nói với phục vụ.
“Bạn đừng buồn, tất cả đều là lỗi của Cố Tinh Trạch. Anh ta vừa đùa giỡn tình cảm của bạn, lại còn lừa dối tôi. Tôi rất cảm ơn bạn hôm nay đã nói cho tôi biết, tôi sẽ không tiếp tục ở bên anh ta nữa.”
Cô ấy đặt ly sữa nóng vào tay tôi.
Đôi mắt tròn sáng.
Tôi cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Cô ấy lục túi bên cạnh, cười nói: “Bạn tôi vừa cho tôi hai phiếu làm móng, chúng ta đi làm móng đẹp đẹp nhé?”
Tôi bị nụ cười của cô lây sang, liền đồng ý.
Trên đường về, cô ấy nói: “Hòa Hòa, tôi còn có một anh trai, rất đẹp trai, tôi đảm bảo nhân phẩm của anh ấy. Tôi sắp xếp cho hai người gặp nhau nhé?”
Tôi định từ chối, nhưng cô ấy đưa ảnh anh trai cho tôi xem.
Quả thật đúng gu của tôi.
Tôi cười, không nói gì, coi như đồng ý.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất