Song Hòa

Chương 5

Chương 5
Về đến nhà, tôi thấy cả nhà Cố Tinh Trạch đang ngồi trong phòng khách.
Bố mẹ anh ta trông rất lo lắng.
Cố Tinh Trạch mặt mũi bầm dập.
Bố mẹ tôi thì đầy chính khí.
“Chú Cố, dì Trần.”
Họ có vẻ rất muốn nói gì đó với tôi.
Tôi vào nhà vệ sinh rửa tay.
Mẹ tôi đi theo, nói nhỏ, lại còn hơi vui: “Họ đến hỏi sao mai nhà mình không đi dự sinh nhật, bố con đánh Cố Tinh Trạch một trận, bố mẹ nó đứng nhìn mà không dám can.”
Tôi bật cười khẽ.
Mẹ vỗ lưng tôi: “Bố mẹ sẽ không để con gái mình bị bắt nạt.”
Trở lại phòng khách.
“Chú Cố, dì Trần, xin lỗi, sinh nhật ngày mai gia đình cháu không thể tham dự.”
Dì Trần kéo tay áo Cố Tinh Trạch: “Chúng tôi không biết chuyện này, là nó có lỗi với cháu.”
“Thằng nhóc! Mau xin lỗi đi!”
Cố Tinh Trạch mắt bầm, miệng còn vết máu khô, trán sưng lên.
Tôi chợt nhớ lại buổi chiều mùa hè năm lớp tám, khi tôi bị một đám côn đồ ngoài trường chặn lại, ép “kết bạn”.
Cố Tinh Trạch đã liều mạng, quần áo bị xé rách, mặt mày bầm dập còn nặng hơn bây giờ, bị chúng đè xuống đất, toàn thân đầy vết thương.
Thế mà không kêu một tiếng.
Cậu ấy không đánh thắng.
Nhưng bằng sự liều lĩnh không sợ chết đã dọa cho đám côn đồ đó sợ hãi, từ đó không dám gây phiền phức cho tôi nữa.
Khi đó ánh mắt cậu ấy kiên định, còn thấp hơn tôi nửa cái đầu: “Hòa Hòa, tớ sẽ mãi mãi kiên định bảo vệ cậu, làm hiệp sĩ của cậu, bảo vệ cậu cả đời.”
Cơn gió chiều thổi qua con hẻm, là khởi đầu cho những rung động trong lòng tôi.
...
“Xin lỗi.”
Cố Tinh Trạch nói một cách miễn cưỡng, đến nhìn tôi cũng không thèm.
“Không sao.”
Tôi mỉm cười đáp.
Người đứng trước mặt tôi lúc này là một kẻ tồi tệ, không phải chàng thiếu niên năm xưa đã từng thề sẽ bảo vệ tôi suốt đời, đứng trong gió.
Dì Trần đập mạnh vào lưng Cố Tinh Trạch:
“Thằng nhóc thối, con không có chút tinh thần nào à? Thành khẩn lên!”
“Nếu nó không muốn nói, thì chị Hân Nhạn đừng ép nữa, chúng ta nói chuyện bồi thường đi.”
Mẹ tôi nở nụ cười dịu dàng.
Chú Cố và dì Trần đều sững lại, tôi cũng vậy.
Mẹ tôi nhìn tôi một cách trấn an, rồi thẳng thắn nhìn hai người họ.
“Sao vậy? Con trai nhà các người bắt nạt con gái nhà chúng tôi, bồi thường có vấn đề gì sao?”
“Không, không.”
Hai người vội xua tay.
Bố mẹ bảo tôi về phòng, mọi chuyện họ sẽ xử lý ổn thỏa.
Sau khi gia đình họ rời đi, bố mẹ vào phòng tôi:
“Đã bàn xong rồi, vài ngày nữa chúng ta sẽ tìm luật sư, lập văn bản xác nhận bồi thường.
“Bố mẹ đã quyết định, chúng ta sẽ chuyển nhà.”
“Chuyển nhà?”
Tôi ngơ ngác nhìn bố mẹ, nước mắt không kìm được dâng lên.
Bố mẹ thường nói căn nhà hiện tại phong thủy tốt: nuôi dưỡng được một cô con gái xinh xắn như tôi, tôi thi đỗ vào một trường đại học tốt, hàng xóm hòa thuận, khu dân cư có nếp sống tốt, tình người ấm áp, ngay cả cây xanh trong khu cũng ngày càng tốt hơn.
Mẹ xoa vai tôi:
“Không chuyển thì sao? Ngày nào cũng làm hàng xóm với nhà họ, con đi làm đi về, nhìn thấy cũng khó chịu.”
Bố cũng nói:
“Dù sao căn nhà bố mẹ mua cho con năm nhất đại học đã sửa sang xong từ lâu rồi, mình chuyển hết đồ sang đó là ở được ngay, chỗ đó còn gần nơi con làm việc hơn, không cần ở căn hộ nữa. Sau này bố mẹ sẽ mua thêm một căn gần đó cho con, dù con có lấy chồng, bố mẹ cũng không nỡ để con ở xa.”
“Bố, mẹ.”
Tôi nghẹn ngào.
“Con đã chịu khổ rồi, con gái.”
Dường như bao nhiêu khổ sở, khó khăn, đến chỗ bố mẹ đều có thể được hóa giải.
Tôi bật cười trong nước mắt.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất