Chương 3
Lý Thừa Minh lập tức gọi video, thấy tôi nằm viện thì tỏ vẻ lo lắng.
“Vợ à, anh không biết em nặng thế.”
“Anh sẽ sắp xếp công việc, xin nghỉ về thăm em.”
“Nhưng mấy ngày này vẫn phải nhờ em chăm mẹ.”
“Dù sao chữ hiếu là trên hết, không thể để người ta chửi bất hiếu.”
“Bố anh mất sớm, mẹ vất vả nuôi hai anh em, tụi anh không muốn bà chịu khổ thêm.”
Tôi cười lạnh:
“Lý Thừa Minh, báo cáo bác sĩ viết rõ vậy, anh không thấy sao? Chỉ mạng mẹ anh là mạng, còn tôi thì không phải ư?”
Anh ngập ngừng:
“Em còn trẻ, hồi phục nhanh, lại lương thiện, chắc hiểu anh mà?”
“Tôi không hiểu! Anh nói hay ho, thực chất là khoán hiếu cho người khác.”
“Mỗi lần về chỉ ngồi nói chuyện rồi đi, anh từng chăm bà một ngày chưa?”
“Nếu anh tự chăm một thời gian mà còn nói được vậy, tôi công nhận anh hiếu thảo.”
“Nhưng anh ngoài sai khiến tôi thì còn làm được gì?”
“Đi làm còn có giờ tan ca, cuối tuần, nghỉ phép, nghỉ bệnh.”
“Còn tôi? 24/24, sơ suất là bị cả nhà chửi.”
“Tôi đã sống như vậy mười năm!”
Anh ta nhíu mày thở dài:
“Gia Ninh, trước khi cưới anh đã nói rõ hoàn cảnh. Em còn khen anh hiếu thảo, nói sẽ cùng anh chăm mẹ.”
“Sao giờ em thành thế này?”
Ngực tôi quặn lên.
Tôi tắt video.
Chị dâu lập tức nhắn:
“Chỉ là cảm sốt thôi, có gì to tát?”
“Mùa cúm ai chẳng bị?”
“Tôi sốt vẫn phải nấu ăn, giặt đồ, dạy con. Không có thời gian nằm viện.”
“Không như ai đó, hơi tí là làm màu, muốn trốn trách nhiệm.”
“Nhận tiền mà không làm, làm gì có chuyện tốt vậy?”
“Gặp loại con dâu lười, tham, không đẻ được, nhà họ Lý đúng là xui tám đời!”
Anh cả còn vào phụ họa.
Lúc này dì Trương lại gọi:
“Cô về nhanh đi! Hàng xóm lại báo cảnh sát rồi! Tôi không dám ở nữa!”
Tôi bất lực, rút kim truyền, mặc kệ bác sĩ ngăn cản, tự xuất viện.