Chương 5
Sáu tiếng đi tàu cao tốc.
Tôi vội vàng lao vào vòng tay của mẹ.
Khóc không thành tiếng.
Kiếp trước, tôi còn chưa kịp gặp mẹ lần cuối.
Lần này, tôi không còn là con dâu, là vợ của ai khác nữa.
Cuối cùng tôi cũng có thể trở về, ở bên mẹ, làm đứa con gái thân thiết và được yêu thương nhất của bà.
Thấy tôi tiều tụy, mẹ vội giục tôi về phòng nghỉ ngơi.
Bà vui vẻ tất bật, nào là hầm canh, nấu ăn, còn bảo bố tan làm thì mua thêm hoa quả và sữa mang về.
Trước đây, tôi rốt cuộc đã bị tình yêu che mắt đến mức nào?
Mà lại bỏ quên người yêu thương mình nhất.
“Mẹ, con muốn ở nhà mãi, ở bên mẹ và bố, có được không?”
“Con ngốc này, còn phải hỏi sao? Chỉ cần con muốn, bố mẹ mãi là bến đỗ hạnh phúc nhất của con. Cứ ngoan ngoãn ở nhà, không ai được phép để con gái bảo bối của mẹ phải chịu khổ nữa.”
Tối hôm đó, Lý Thừa Minh đi tàu cao tốc tới.
Bố tôi không cho anh ta vào nhà.
Anh ta đứng ngoài cổng cả đêm.
Sau đó lại đứng thêm ba ngày ba đêm.
Năm xưa vừa tốt nghiệp, lúc theo đuổi tôi, bố mẹ không đồng ý cho tôi lấy chồng xa, anh ta cũng từng đứng ngoài cửa hai ngày hai đêm.
Còn bị mưa gió làm ướt sũng.
Lần này, mẹ tôi lại mềm lòng, cho anh ta vào, còn cho uống canh sườn vừa hầm xong.
“Gia Ninh, anh biết bao năm qua em chăm sóc mẹ anh rất vất vả.”
“Nhưng anh cũng đang cố gắng vì gia đình này.”
“Em theo anh về đi! Sau này anh sẽ thấu hiểu sự vất vả của em hơn, em cũng không cần sống chung với mẹ anh nữa. Chị dâu sẽ chăm sóc bà.”
Tôi nghi ngờ: “Chị dâu đồng ý rồi sao?”
Anh gật đầu: “Mấy ngày nay đều là chị dâu chăm mẹ. Hai người họ ở với nhau rất tốt. Chị còn khen mẹ anh tính tình hiền, không gây chuyện.”
Tôi rất ngạc nhiên.
Dù sao chị dâu đâu giống kiểu người sẵn sàng chăm sóc một bà già điên.
Nhưng nghĩ kỹ lại, Lý Thừa Minh rõ ràng đang cố ý ám chỉ tôi.
Rõ ràng chuyện mà chị dâu có thể dễ dàng làm tốt, tại sao tôi lại phải làm ầm lên như vậy, khiến ai cũng khó xử, còn bắt anh ta phải bỏ việc, chạy xa đến tìm tôi?
“Lý Thừa Minh, anh không tin em.”
Anh ta buông chiếc bánh đang đưa lên miệng.
“Sao anh lại không tin em? Nếu không tin, anh có chạy xa thế này để tìm em không?”
“Em là vợ anh.”
“Không tin em thì tin ai?”
“Nhưng dù sao bà ấy cũng là mẹ anh!”
Tôi cố giấu đi sự bất lực trong nụ cười.
“Được. Em sẽ theo anh về. Nhưng anh phải đồng ý với em một điều kiện.”