Chương 30 Súc Sinh Xảo Quyệt
Tiêu Trường Ca thu lại chứng vật trên người sát thủ, nhìn 2 cô gái.
Triệu Quang Nhã đứng còn không vững, trên người xuất hiện thêm rất nhiều vết thương. Liệt Hỏa Lang không thể động đậy, Chim Ưng Trắng càng không thể tiếp tục bay.
Sắc mặt Trần Hiểu Ngọc trắng bệch, rõ ràng vẫn chưa hồi phục lại.
“Đám sát thủ Đảo Đông kia rõ ràng là tới ám sát chúng ta.”
Tiêu Trường Ca cho rằng mục tiêu của đối phương rất có thể chính là mình, Triệu Quang Nhã và Trần Hiểu Ngọc chỉ bị tai bay vạ gió.
Người đứng sau 3 tên sát thủ chắc chắn là Tập Đoàn Tiêu Gia, chỉ có bọn họ có thù với mình, hơn nữa còn cấu kết với Đảo Đông.
Chuyện này lát nữa giao cho Mạc Thiên Thu giải quyết, thân là học sinh thiên tài lại bị người Đảo Đông ám sát, loại chuyện này không dễ dàng bị qua loa cho xong.
“Linh Hồn Đồng Hành của tôi đã mất sức chiến đấu.”
Triệu Quang Nhã dùng dược thủy trị liệu cho 2 Linh Hồn Đồng Hành, sau đó đưa chúng vào Không Gian Linh Hồn Đồng Hành.
Nàng bất đắc dĩ nói với Tiêu Trường Ca: “Hôm nay chúng ta về thôi, tiếp tục đi nữa chẳng khác nào tìm chết.”
“Được.”
Tiêu Trường Ca không từ chối, A Lý đang ở trạng thái suy yếu, quả thật không thể tiếp tục tiến lên.
“Vậy chúng ta mau đi thôi!”
Trần Hiểu Ngọc một khắc cũng không muốn ở lại, ôm Gấu Túi đã thu nhỏ chuẩn bị rời đi.
Triệu Quang Nhã nhìn bản đồ, chỉ vào một ký hiệu.
“Nơi này có trận truyền tống, đi khoảng nửa tiếng.”
Dọc đường, bọn họ gặp không ít yêu thú.
Động tĩnh trước đó quá lớn, rất nhiều yêu thú bỏ chạy, cũng có yêu thú đang chạy về phía này.
May mà gặp phải đều là Yêu Thú Cấp B, mặc dù Triệu Quang Nhã không thể chiến đấu, sức chiến đấu của Trần Hiểu Ngọc cũng không đủ, nhưng có A Lý ra tay vẫn dư sức ứng phó.
“Sử dụng Cửu Vĩ Quấn Quanh.”
Tiêu Trường Ca chỉ về phía trước không xa, một chiếc đuôi hồ ly chuẩn xác đập chết một con bộ giáp trùng.
“Gấu Túi, phụ trách chặn đường lui!”
Trần Hiểu Ngọc lập tức phối hợp hành động theo Tiêu Trường Ca.
“Sử dụng Tuyên Bố Tội Lỗi!”
A Lý phóng ra từng Lưỡi Dao Tinh Thần, tiêu diệt những con bộ giáp trùng còn lại.
Mọi chuyện dường như đều thuận lợi như vậy, Triệu Quang Nhã nhìn Tiêu Trường Ca bình tĩnh, trong lòng càng thêm phức tạp.
Dù sao nàng cũng là cấp 2 tầng 4, vậy mà trái lại trở thành người cần được chăm sóc.
Suốt đường chiến đấu, bọn họ tiêu diệt rất nhiều yêu thú, đồng thời cũng thu được không ít vật liệu.
Đôi mắt Trần Hiểu Ngọc sáng long lanh, chuyến này ra ngoài đúng là phát tài rồi!
Cách đó không xa, một trận truyền tống lặng lẽ xuất hiện.
Trần Hiểu Ngọc vui mừng khôn xiết, chuẩn bị lao tới.
“Chờ đã!”
Tiêu Trường Ca đưa tay kéo nàng lại.
Đối mặt ánh mắt nghi hoặc của 2 cô gái, hắn lắc đầu.
Theo lý mà nói, vị trí trận truyền tống chắc chắn phải có yêu thú mai phục, nhưng nơi này lại chẳng có gì, yên tĩnh đến cực điểm.
Dọc đường đi tới, rõ ràng càng tới gần trận truyền tống thì yêu thú càng nhiều.
Chắc chắn có vấn đề!
Lợi dụng bảng hệ thống, hắn không ngừng đảo mắt quét xung quanh.
Trước trận truyền tống có vài mảnh xương vỡ, nhìn không giống xương yêu thú, ngược lại giống xương ngón tay người.
Ở vị trí sâu 5 mét dưới xương ngón tay, rõ ràng xuất hiện thông tin!
【Tốc Độ Chủng: Tiềm Phục Lang Thụ.】
【Tư chất: A1.】
【Cảnh giới: Nhị Cấp Tam Trọng.】
Vậy mà là A1!
Đây là lần đầu Tiêu Trường Ca nhìn thấy yêu thú có tư chất như vậy.
Tư chất Hạng A có thể nói đã sở hữu linh trí, Triệu Hoán Sư bình thường một khi sơ suất rất dễ chịu thiệt.
Con Lang Thụ này vậy mà mai phục trong cát, đủ thấy nó xảo trá đến mức nào!
“Không ổn!”
Tim Tiêu Trường Ca thót lên, chỉ về phía trước vội vàng nói.
“A Lý, hướng chỗ ta chỉ phóng Cửu Vĩ Quấn Quanh!”
Vút!
A Lý luôn trong trạng thái sẵn sàng, chiếc đuôi hồ ly càng mạnh mẽ giống như mọc mắt, trực tiếp chui xuống lớp cát.
Ầm!
Mặt cát đột nhiên nổ tung, một tiếng kêu bén nhọn vang lên.
Chỉ thấy một bóng đen lớn ngang chiếc ô tô con bật thẳng từ dưới đất lên, rõ ràng chính là Tiềm Phục Lang Thụ!
8 chiếc chân phủ đầy lông thép lạnh lẽo, bụng trải kín hoa văn quỷ dị, bộ phận miệng khổng lồ sắc bén không ngừng cắt mở.
“Vậy mà là Tiềm Phục Lang Thụ!”
Giọng Triệu Quang Nhã khàn đi vì sợ hãi, mồ hôi lạnh liên tục chảy xuống.
Đây là loại yêu thú khó đối phó nhất trong sa mạc, nhưng bởi tỷ lệ rơi vật phẩm rất cao nên thu hút không ít mạo hiểm giả tới săn giết, cuối cùng lại ôm hận bỏ mạng.
Lúc này, Tiềm Phục Lang Thụ nhìn chằm chằm A Lý, đó không phải phẫn nộ vì bị công kích, mà là sự tham lam khi phát hiện con mồi.
Tiềm Phục Lang Thụ đã phục kích rất nhiều người gần trận truyền tống, đây là lần đầu tiên nó bị phát hiện, sau khi A Lý ra tay, vốn dĩ nó đã định từ bỏ săn mồi.
Nhưng khí tức tỏa ra từ A Lý lại khiến nó say mê, nếu ăn được con hồ ly này, nó sẽ trở nên mạnh hơn!
Tiềm Phục Lang Thụ đã dò xét được thực lực của A Lý chỉ là cấp 1 tầng 9.
Đây là thức ăn tuyệt hảo!
Tiềm Phục Lang Thụ ra tay trước, trực tiếp bổ nhào về phía A Lý, bộc phát năng lượng cường đại.
Triệu Quang Nhã và Trần Hiểu Ngọc vô cùng căng thẳng, hiện giờ dường như đã rơi vào tử cục.
Nhưng trong mắt Tiêu Trường Ca, đối phương không phải kẻ địch không thể chiến thắng, thông qua bảng dữ liệu rất dễ phân tích điểm yếu.
“Tốc độ của nó rất nhanh, trực tiếp mở lĩnh vực.”
Nghe mệnh lệnh của chủ nhân, A Lý phóng ra lượng lớn năng lượng hắc ám, một Hắc Ám Lĩnh Vực lập tức bao phủ Tiềm Phục Lang Thụ.
Cảm nhận sự trì trệ trong lĩnh vực, tốc độ Tiềm Phục Lang Thụ chậm lại, thế công cũng trì hoãn rất nhiều. Một kích không thành, đôi mắt đỏ rực của nó tràn đầy nghi hoặc.
Đột nhiên, Tiềm Phục Lang Thụ đào xuống dưới đất, rất nhanh biến mất không thấy.
“Nó vậy mà chui xuống đất!”
Sắc mặt Triệu Quang Nhã thay đổi, không thể dò xét bóng dáng Lang Thụ, trong Hắc Ám Lĩnh Vực, nó tựa như biến mất khỏi hư không.
Trần Hiểu Ngọc căng thẳng nhìn xung quanh, chỉ sợ Lang Thụ đột nhiên xuất hiện ăn thịt mình.
Ánh mắt Tiêu Trường Ca lóe lên, dưới đánh dấu của bảng hệ thống, bất kể nó trốn tới đâu, chỉ cần quét qua một lượt là nhìn thấy rõ ràng.
Đấu với ta sao!
Hắn khẽ mỉm cười: “A Lý, phía sau 8 mét, Cửu Vĩ Quấn Quanh!”
A Lý ngưng tụ chiếc đuôi hồ ly khổng lồ, hung hăng đánh thẳng vào vị trí được chỉ định.
Ầm!
Giữa sa mạc trống trải, thân ảnh chật vật của Tiềm Phục Lang Thụ chui ra, trên người chảy máu xanh, rõ ràng đã bị thương.
Nó không thể hiểu nổi tại sao kỹ năng chưa từng thất bại của mình lại bị đối phương nhìn thấu.
Tiềm Phục Lang Thụ từ bỏ kỹ năng này, há cái miệng như chậu máu, từng mũi tên độc dịch bắn thẳng về phía A Lý.
“Gấu Túi, phòng thủ!”
Trần Hiểu Ngọc điều khiển Gấu Túi phóng lớn, một bức tường lông dày nặng hình thành, ngăn cản độc dịch bắn tới.
Lông rất nhanh bị ăn mòn, Gấu Túi trực tiếp cắt đứt liên kết để tránh bị độc lan sang thân thể.
Thấy công kích không có hiệu quả, Tiềm Phục Lang Thụ lại nhắm vào cát đào xuống, chuẩn bị bỏ chạy.
“Muộn rồi!”
Tiêu Trường Ca nào dễ dàng để nó chạy thoát như vậy.
“A Lý, công kích chân của nó!”
A Lý hóa thành một luồng sáng tím, trong nháy mắt lao tới, Tuyên Bố Tội Lỗi phát động!
Tiềm Phục Lang Thụ đang đào đất khựng lại, một chiếc chân vốn đã bị thương trực tiếp bị chém đứt!
Đau đớn mãnh liệt khiến toàn thân nó run rẩy, động tác đào đất dừng lại, tuy mất 1 chân không đáng là gì, nhưng bị một con hồ ly yếu hơn mình ép đến mức này đã hoàn toàn kích phát hung tính của nó!
Tiềm Phục Lang Thụ không tiếp tục bỏ chạy, nhìn chằm chằm Tiêu Trường Ca, chính tên nhân loại này đã phá rối, nếu không mình đã sớm ăn được con mồi!
Nó đột nhiên ưỡn bụng, một luồng năng lượng tinh thần vô hình bắn thẳng về phía Tiêu Trường Ca!