Chương 6: Một Vén Rốt Cuộc, Độc Nhất Tư Lệnh!
Quét! Quét! Quét!
Đại Trưởng Lão tư thái như một con hùng ưng giương cánh, khí thế hung hãn, hai tay vồ lấy, không khí phảng phất bị xé toạc, quanh thân nội lực chấn động, cực kỳ cường thế.
Hai tay Hạc Lâm Vân xách một thanh dao phay, thân đao đen nhánh, phảng phất toát ra ý khát máu, đao thế kinh người, như Lực Phách Hoa Sơn từ trên trời giáng xuống.
Nhị Trưởng Lão tốc độ nhanh nhất, như một con rắn độc, hai tay tựa đầu rắn, cơ hồ đâm xuyên không khí, đánh ra những tiếng nổ khí, đâm thẳng tới.
"!!!"
Mọi người trừng lớn mắt, nín thở.
"Tiểu gia!"
Trong lòng Lý Tiểu Nhị lo âu.
"Thật nhanh!"
Mạc Bất Phàm kinh ngạc, bởi vì ba lão già này tốc độ quá nhanh, sắp tới mức hắn không bắt được bóng dáng, thuộc về một loại mờ mịt.
Phải biết rằng.
Mạc Bất Phàm mới chỉ là Thông Mạch cảnh giới tiểu thành, lại còn là Thông Mạch tiểu thành sơ kỳ, còn ba lão già kia đều là Thông Mạch đại thành, hơn nữa đều là đại thành hậu kỳ.
Cảnh giới song phương chênh lệch quá lớn.
"Hắn trấn định thật!"
Trương Bưu kêu lên.
"Đúng a! Ngươi xem kìa, ba vị trưởng lão liên thủ vây công hắn, hắn lại mặt không đổi sắc, biểu tình không hề biến hóa, thậm chí ngay cả động cũng không động một chút!"
Hành Hổ nuốt nước miếng.
"Chẳng lẽ hắn có thể không nhìn công kích của ba vị trưởng lão sao?"
"Không thể nào!"
"Coi như là Đại Sư Tỷ cũng không thể khinh thường như vậy a! Phải biết Đại Sư Tỷ là đệ nhất thiên tài mạnh nhất Bắc Ô Huyền chúng ta đó!"
Mọi người khiếp sợ không thôi.
"Thật to gan!"
Đại Trưởng Lão mặt đầy âm trầm.
"Muốn chết, ta thành toàn cho ngươi!"
Nhị Trưởng Lão gầm lên.
"Sát!!!"
Hạc Lâm Vân rống to.
"Dừng tay!"
Cheng!!!
Trong nháy mắt.
Lâm Linh Nhi khẽ kêu một tiếng, bóng người nàng như điện, trường kiếm như quang, hàm chứa ý sắc bén cực kỳ, còn có từng đợt khí lạnh khuếch tán ra.
"Đã muộn!"
Đao của Hạc Lâm Vân đã bổ xuống.
Đùng!!!
Tầng Huyền Vũ màn sáng trên người Mạc Bất Phàm toát ra huy hoàng, lần này, mọi người rốt cuộc thấy rõ tầng màn sáng kia, giống như Huyền Vũ thần thú hộ thể.
Rắc rắc! Rắc rắc!
Lấy chân Mạc Bất Phàm làm trung tâm, mặt đất băng liệt, mà Mạc Bất Phàm chưa hề đụng tới, Hạc Lâm Vân toàn lực một đao lại không làm Mạc Bất Phàm bị thương chút nào.
"..."
Trong lòng Mạc Bất Phàm cuồng loạn, thấy đại đao gần trong gang tấc, có một cổ sát khí xộc thẳng vào mặt, hắn cảm giác nhịp tim như muốn ngưng lại.
"Ngưu B Huyền Vũ! Ngưu B hệ thống! Ha ha ha..."
Mạc Bất Phàm còn tưởng mình vừa rồi toi mạng, không ngờ Huyền Vũ hộ thể phòng ngự lại cường đại đến vậy, chặn lại toàn lực một đao của Hạc Lâm Vân, mà bản thân hắn một chút cảm giác cũng không có.
"Thiếu chút nữa."
Mạc Bất Phàm xoa xoa trán, nơi mà mồ hôi không hề tồn tại.
"Đây là Hộ Thể Thần Công gì?"
Hạc Lâm Vân sợ đến hụt cả nhịp tim, nhanh chóng lui về phía sau, kéo dài khoảng cách với Mạc Bất Phàm, khiếp sợ nhìn tầng màn sáng như Huyền Vũ quanh thân Mạc Bất Phàm, cảm giác như không cầm nổi đao.
Phải biết.
Vừa rồi một đao kia Hạc Lâm Vân đã dùng mười phần lực, lại bị chặn lại hoàn toàn, lực lượng còn bị chuyển xuống mặt đất, không hề gây thương tổn cho đối phương.
Thực lực như vậy, Hạc Lâm Vân thật có chút sợ rồi.
"Buồn cười."
Mạc Bất Phàm rất bình tĩnh, vung tay áo, tầng Huyền Vũ hộ thể màn sáng dần tản đi, như cao nhân thế ngoại, mắt nhìn xuống Hạc Lâm Vân, "Con kiến hôi mà đòi lay Cự Long."
Coong! Đ-A-N-G...G! Đ-A-N-G...G!
Bên kia.
Kiếm thuật Lâm Linh Nhi cực cao, nắm giữ Băng Phách Kiếm Pháp cực mạnh, tạm thời chặn lại công kích của Đại Trưởng Lão và Nhị Trưởng Lão, song phương đánh qua đánh lại.
Nhưng Lâm Linh Nhi vẫn dần bị chế trụ.
Quét! Quét!
Đại Trưởng Lão và Nhị Trưởng Lão thấy tình huống của Hạc Lâm Vân, trong lòng nhất thời khiếp sợ, thậm chí có chút sợ hãi, bọn họ nhanh chóng lui về phía sau, thoát khỏi chiến đấu.
Quét!
Lâm Linh Nhi nhảy về phía sau, đứng cạnh Mạc Bất Phàm, một luồng hương thơm thấm vào ruột gan xộc vào mũi Mạc Bất Phàm, Mạc Bất Phàm hít mạnh một cái.
Thật thơm a!
Trong lòng Mạc Bất Phàm cảm khái.
"Vị tiền bối này, ngài rốt cuộc là ai? Tại sao lại xuất hiện ở đây? Đây là chuyện nhà của Chính Khí Tông ta, xin tiền bối đừng nhúng tay."
Đại Trưởng Lão hít sâu một hơi, 'thực lực' Mạc Bất Phàm thể hiện ra quả thực khiến bọn họ khiếp sợ.
Bọn họ cho rằng Mạc Bất Phàm là đại lão giấu giếm thực lực.
"Tiền bối."
Lâm Linh Nhi nhìn Mạc Bất Phàm với ánh mắt khẩn cầu, đôi mắt to đen trắng rõ ràng kia phảng phất biết nói chuyện, long lanh như nước, khiến người ta sinh lòng thương cảm, không đành lòng cự tuyệt.
Mọi người chung quanh đều đang ngắm nhìn.
"Hắn chẳng phải là Thông Mạch tiểu thành sao? Sao ba vị trưởng lão lại kính sợ như vậy?"
"Ta cảm thấy hắn rất có thể là một lão đại siêu cấp che giấu tu vi!"
Trương Bưu và những người khác âm thầm suy đoán.
"Tiểu gia quả nhiên là trâu bò nhất."
Giọng Lý Tiểu Nhị sùng kính. Đáng thương đứa trẻ, đã trở nên sùng bái mù quáng rồi.
"Khụ khụ."
Mạc Bất Phàm ho khan một tiếng, tinh thần phục hồi lại, lấy ra từ trong ngực khối Tông Môn Lệnh màu đen, đưa cho mọi người xem, "Tại hạ được Lâm Kình Thiên nhờ, đến đây để tiếp nhận vị trí Tông chủ Chính Khí Tông."
"Cho nên, ta là tông chủ của các ngươi."
Mạc Bất Phàm cười toe toét, lộ ra hai hàm răng trắng đều tăm tắp.
"Tông Môn Lệnh!"
Đại Trưởng Lão trừng lớn mắt, nhìn chằm chằm vào Lệnh Bài trong tay Mạc Bất Phàm. Hắn cẩn thận quan sát, có thể xác nhận đây là tông môn lệnh thật sự.
"Sao có thể? Tông Môn Lệnh sao lại ở trên tay hắn? Chẳng lẽ Lâm Kình Thiên đã bị bọn chúng..."
Nhị Trưởng Lão kêu lên, nói được nửa câu thì im bặt, hiển nhiên suýt chút nữa lỡ miệng.
"Ồ."
Mạc Bất Phàm cười tủm tỉm nhìn Nhị Trưởng Lão.
"Ngươi không chỉ hãm hại tông chủ, lại còn trộm Tông Chủ Lệnh, thật là to gan lớn mật, đừng tưởng rằng chúng ta sẽ tin ngươi là tông chủ!"
Hạc Lâm Vân biến sắc, nhanh chóng mắng.
"Đúng!"
"Không sai!"
Nhất thời.
Hai gã đệ tử chân truyền cũng đứng dậy, cùng kêu lên phụ họa.
"Tiền bối, cha ta rốt cuộc thế nào?"
Lâm Linh Nhi lại thấp thỏm hỏi.
"Ai."
Mạc Bất Phàm lắc đầu, thở dài nói: "Lâm Kình Thiên gặp gian nhân hãm hại, tâm mạch đã đứt, trước khi chết gặp ta, nhất định phải ta thừa kế Chính Khí Tông, làm tông chủ Chính Khí Tông."
"Ta không muốn mà hắn cứ theo ta gắt gao, xem ở mặt mũi người sắp chết, ta đành cố mà làm đáp ứng, ta quả nhiên vẫn là quá tốt bụng."
"Phụ... Phụ thân... Người... Người sao lại..."
Lâm Linh Nhi như bị sét đánh, thần sắc nàng chán nản, khuôn mặt đẹp trong phút chốc mất hết huyết sắc, nước mắt trực tiếp tuôn ra từ đôi mắt, thần sắc bi thương.
"Ăn nói bậy bạ."
Đại Trưởng Lão quát, "Rõ ràng chính là ngươi hại chết tông chủ, còn đoạt Tông Chủ Lệnh, ngươi lập tức giao Tông Chủ Lệnh ra, nếu không chúng ta tuyệt không bỏ qua."
"Giao ra!"
"Giao ra!!"
"Giao ra!!!"
Trong nháy mắt.
Hai gã đệ tử chân truyền, cùng với hơn hai mươi vị nội môn đệ tử chung quanh, cùng hô to, khí thế bức người, muốn bức bách Mạc Bất Phàm giao Tông Chủ Lệnh.
"Lâm Kình Thiên rốt cuộc làm tông chủ thế nào vậy? Đệ tử tông môn lại đều bị ba lão già kia hô hào đầu hàng? Ta lạy luôn."
Mạc Bất Phàm thấy cảnh này thì cạn lời, thảo nào ngươi bị người ta thiết kế hại chết.
"Buồn cười."
Mạc Bất Phàm cân nhắc Tông Chủ Lệnh trong tay, mỉm cười nhìn mọi người, nhàn nhạt nói: "Tông Chủ Lệnh ở đây, ai có bản lĩnh thì cứ tới lấy."
Ông!!!
Hộ tông Huyền Vũ lại lần nữa phụ thể, Mạc Bất Phàm quanh thân hiện lên màu huyền hoàng, xuất hiện màn sáng hình thái Huyền Vũ thần thú, bao phủ Mạc Bất Phàm bên trong.
"Ực!"
Mọi người nuốt nước miếng.
Cheng!!!
Bi thương của Lâm Linh Nhi biến thành cừu hận, trong đôi mắt xinh đẹp hàm chứa sát ý, ngọc thủ cầm kiếm, Băng Hàn Chi Khí khuếch tán, dưới chân tạo thành một tầng băng sương.
Cổ hàn khí kia so với Mã Đông Lâm cường đại hơn nhiều.
"Ai dám tiến lên một bước!"
Lâm Linh Nhi khẽ kêu một tiếng.
"Ngang ngược!"
Mạc Bất Phàm giơ ngón tay cái lên với Lâm Linh Nhi.
"Tốt! Tốt! Tốt!"
Đại Trưởng Lão hít sâu mấy cái kiềm chế phẫn nộ trong lòng, hắn chăm chú nhìn Mạc Bất Phàm, trong ánh mắt tràn đầy oán độc và sát ý.
Nếu không phải người này đột nhiên xuất hiện, kế hoạch của hắn đã thành, toàn bộ Chính Khí Tông cũng sắp rơi vào tay hắn, đáng tiếc lại thất bại trong gang tấc.
"Lâm Linh Nhi, còn có ngươi nữa, ta sẽ cho các ngươi hối hận!"
Đại Trưởng Lão nghiến răng quát, vung tay lên, xoay người rời đi, "Chúng ta đi!"
"Mưu hại tông chủ tiền nhiệm lại làm tông chủ, Lâm Linh Nhi còn hết lòng bảo vệ, Chính Khí Tông như vậy đã không còn là Chính Khí Tông trong lòng ta nữa rồi, ai bằng lòng thì theo ta rời đi, xây dựng lại sơn môn!"
"Tuân lệnh!"
"Cẩn tuân Đại Trưởng Lão lệnh!"
"Chúng ta đều nguyện ý đi theo!"
"..."
Trong nháy mắt.
Nhị Trưởng Lão, Hạc Lâm Vân, hai gã đệ tử chân truyền, còn có hơn hai mươi vị nội môn đệ tử, cùng với gần trăm vị ngoại môn đệ tử, cùng kêu lên đáp lại.
Toàn bộ Chính Khí Tông lại bị Đại Trưởng Lão một vén rốt cuộc, hơn 100 đệ tử toàn bộ đi theo Đại Trưởng Lão rời khỏi Chính Khí Tông, sơn môn to lớn trong nháy mắt trở nên trống rỗng.
"Đi hết rồi? Vậy ta biến thành độc nhất tư lệnh rồi hả?"
Mạc Bất Phàm ngắm nhìn bốn phía, toàn bộ Chính Khí Tông chỉ còn lại hắn, Lâm Linh Nhi, còn có Lý Tiểu Nhị bị hắn lừa gạt đi lên, chỉ còn ba người, "Đùa ta chắc?"