Ta, Ác Quỷ Lười Biếng Chuyển Thế, Trở Thành Đích Nữ Chân Chính Của Phủ Tể Tướng

Chương 2

Chương 2
Phụ thân bị hàn khí trên lưỡi đao ép cho lùi lại hai bước.
Ngón tay ông ta chỉ về phía mẫu thân cũng run lên không ngừng.
“Ngươi dám động đến ta? Ta chính là Tả tướng đương triều!”
Mẫu thân một cước đá đổ bàn đá bên cạnh.
“Ta mặc kệ ngươi là Tả tướng hay Hữu tướng. Dám động vào nữ nhi của ta, cho dù là Thiên hoàng lão tử, ta cũng chém!”
Đại ca vội vàng ôm lấy tiểu đệ đang đau đến ngất đi.
Ánh mắt hắn nhìn mẫu thân tràn đầy oán độc.
“Mẫu thân vì một nha đầu thô lỗ không được dạy dỗ mà ngay cả tình thân huyết mạch của Yến gia cũng không cần nữa sao?”
Mẫu thân cười lạnh một tiếng, roi trong tay lại một lần nữa vung lên.
Đúng lúc này, thái y lăn lộn bò tới, ôm lấy giày của mẫu thân.
“Đại tướng quân xin bớt giận! Đại tiểu thư còn hơi thở! Còn hơi thở!”
Thái y lấy ngân châm ra, liên tục châm mạnh vào nhân trung của ta.
Ta bị châm đến đau điếng.
Thật sự không thể giả vờ thêm nữa, ta miễn cưỡng nâng mí mắt nặng trĩu lên.
Lồng ngực nghẹn đến khó chịu, ta há miệng phun ra một ngụm nước hồ.
Thái y thở phào một hơi dài, lau mồ hôi lạnh trên trán.
“Mạng đã giữ được, nhưng hàn khí đã xâm nhập tận xương tủy, thân thể này xem như bị hủy rồi.”
“Sau này chỉ có thể nằm trên giường tĩnh dưỡng, tuyệt đối không được chịu thêm bất kỳ kích thích nào.”
Vừa hay đúng ý ta.
Cuối cùng ta cũng có thể danh chính ngôn thuận nằm trên giường đến tận đất trời hoang vu.
Mẫu thân vứt roi dài sang một bên, quỳ một gối xuống đất, ôm chặt ta vào lòng.
Bộ giáp sắt trên người bà cấn vào khiến ta có chút đau, nhưng ta lười chẳng buồn đẩy bà ra.
Ba ngày tiếp theo, ta như ý nguyện, nằm trên chiếc giường lớn mềm mại thoải mái.
Mẫu thân không rời ta nửa bước.
Phụ thân dẫn theo đại ca ngày ngày gây náo loạn bên ngoài sân.
Nào là nói tiểu đệ bị gãy chân cần thái y chữa trị.
Nào là nói Yến Uyển Ngưng vì áy náy mà tuyệt thực kháng nghị.
Sáng sớm ngày thứ tư, mẫu thân bị một đạo thánh chỉ khẩn cấp từ trong cung gọi đi.
Chân trước bà vừa rời khỏi phủ, chân sau đại ca đã dẫn theo Yến Uyển Ngưng xông vào phòng ta.
Sắc mặt Yến Uyển Ngưng tái nhợt, trên tay bưng một bát thuốc nóng hổi còn bốc hơi.
Nàng ta bước đến trước giường, mỉm cười nhìn ta.
“Tỷ tỷ, chiêu khổ nhục kế này của tỷ dùng thật sự rất tốt.”
“Chân của Nam Tinh đã phế, phụ thân và đại ca hiện giờ đều hận tỷ đến tận xương tủy.”
“Cho dù tỷ còn sống, ở trong phủ Tả tướng này cũng sẽ nửa bước khó đi.”
Đại ca đứng phía sau nàng ta, trong mắt tràn đầy đau lòng dành cho Yến Uyển Ngưng.
Hắn lạnh lùng nhìn ta.
“Yến Thược Dược, muội náo loạn đủ chưa?”
“Uyển Ngưng vì muội mà ba ngày không ăn uống, còn tự tay sắc bát thuốc tạ lỗi này cho muội.”
“Bây giờ lập tức đứng dậy uống thuốc, đến trước mặt tổ mẫu và nhị đệ dập đầu nhận sai!”
Ta nằm trong chăn, ngay cả mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên.
Hai người này mà không ra chợ mua rau mặc cả, đúng là uổng phí tài ăn nói.
Thấy ta không động đậy, đại ca trực tiếp bước tới kéo chăn của ta ra.
“Giả câm giả điếc đúng không? Đừng tưởng có mẫu thân che chở thì muội có thể muốn làm gì thì làm!”
Chiếc chăn bị giật tung.
Gió lạnh lập tức lùa vào cổ áo ta.
Trong phổi ta vốn đã tích tụ hàn khí do nước hồ gây ra.
Bị luồng gió lạnh kích thích, lồng ngực lập tức cuộn trào dữ dội.
Ta chậm rãi ngồi dậy.
Nhìn gương mặt tự cho mình là đúng của đại ca.
Ta hít sâu một hơi.
Trong lồng ngực dâng lên một thứ hỗn hợp đặc quánh giữa hàn huyết và đờm đặc.
Ta thật sự lười quay đầu tìm ống nhổ.
Dứt khoát cúi người về phía trước.
“Phụt” một tiếng thật lớn vang lên.
Một ngụm chất lỏng đen tím nhầy nhụa, chuẩn xác không sai lệch, phun thẳng lên bộ triều phục vân cẩm trắng tinh của đại ca.
Nó men theo hình thêu tiên hạc trước ngực hắn, từng giọt từng giọt chảy xuống.
Mùi tanh hôi lập tức lan khắp căn phòng.
Đại ca cúi đầu nhìn thứ dơ bẩn trên người mình, cả người hoàn toàn cứng đờ.
Hắn có chứng khiết phích cực kỳ nghiêm trọng.
“Yến Thược Dược! Ta muốn giết muội!”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất