Chương 17: Song song xông ải? Hạn chế BUG?
"Không hổ danh Tiểu Vũ Thần."
"Phải biết... Tần gia Lôi Tôn đã được xem là siêu cấp thiên tài thời đại này, ở Khí Huyết cảnh lại không đỡ nổi một quyền."
"Nhưng nếu nói là thảm bại, thì cũng chưa đến mức, thủ đoạn áp đáy hòm chân chính của Lôi Tôn, lại là Cương Lôi Thuật, nghe nói đã được truyền thừa hoàn mỹ."
Có người lên tiếng cho rằng Lôi Tôn không hẳn là bại, chỉ có thể tính là Nhục Thân cảnh bị trấn áp.
Khí Huyết cảnh chỉ có thể phát huy chưa tới một phần mười bảo thuật.
Linh khí không thể chống đỡ.
Cho nên, sẽ không thật sự vì một trận thất bại như vậy, mà phủ định một trong chín vị Tần tộc.
Uy danh của Lôi Tôn trong thế hệ trẻ tuổi là do chém giết mà ra, từng vượt cấp nghịch phạt một vị thiên kiêu, đánh nổ hắn, cường thế đến cực điểm.
"Trận này ta thua, tùy ý chọn lựa ba nơi." Lôi Tôn từ trong hố đi ra, nhếch miệng cười một tiếng.
Lúc nhìn về đứa bé mười tuổi trước mắt này, trong đôi mắt có lôi mang chớp động, chiến ý bốc lên.
"Sau tứ phẩm, ta sẽ tự mình đến Lý gia, hủy thân thể ngươi."
Vẫn tự tin như trước, hiển lộ rõ ngông cuồng.
Nhục Thân Cực Cảnh, cũng không phải là thứ mà hắn ta kiêu ngạo.
Bảo thuật vô thượng mới là lá bài tẩy của hắn, nếu như hôm nay bước vào cảnh giới đại thành, hòa làm một thể với lôi đình hủy diệt, ít nhất có thể bộc phát ra sức mạnh ba mươi vạn cân.
Đáng tiếc, hắn đạt được truyền thừa bất quá chỉ mấy tháng mà thôi.
"Sau tứ phẩm, ta có thể đánh giết ngươi." Lý Nguyên Vũ thoạt nhìn đầu óc không quá lanh lợi, trầm mặc nửa ngày, mở miệng nói.
Ngữ khí rất bình thản, tựa hồ đang nói một chuyện bé nhỏ không đáng kể.
Trong mắt Lý Thế Minh chớp động tinh mang, mở miệng nói: "Đã như vậy... Vậy, Nguyên Vũ, đi xông vào bảng nhục thân một lần đi."
"Xem xem là Đế Tử Tần tộc mạnh, hay là Võ Thần Lý gia ta mạnh."
Hắn muốn nhìn xem Đế Tử Tần tộc này, rốt cuộc đang giả thần gì, giở trò quỷ gì.
Chín ngàn chín trăm chín mươi tám,... Kẻ ngốc mới tin, vị này có thể kẹt ở đây.
Phải biết rằng, vị tam đệ kia của nhà mình, đều xông đến chín ngàn năm trăm.
Có thể trấn áp Lý Nguyên Quý trong nháy mắt, lại kẹt ở hạng chín ngàn năm trăm, hắn không tin.
Giả heo ăn thịt hổ sao? Hay là đang mưu đồ cái gì?
Đế Tử Tần tộc chiếm một phần rất quan trọng trong kế hoạch lần này của mình.
Đương nhiên... Nếu thật sự chỉ là một con rối phế vật dựa vào ngoại lực, bị Tần tộc đẩy ra, như vậy mình cũng không cần để ý.
Tứ đệ nhà mình đi vượt ải, nếu đi đến trước mặt Đế Tử Tần tộc, như vậy hắn sẽ trở thành đá kê chân, danh tiếng Nguyên Vũ Tướng đại chấn, trở thành vị thiên tài vô địch thứ hai của Lý gia.
Nếu như hắn vẫn chỉ là kẹt ở vị trí này, rất rõ ràng chính là khôi lỗi thật, kế hoạch hợp tác Quy Nhất Vực này, cũng không cần thiết tiến hành tiếp.
"Được, nhị ca, Nguyên Vũ đi đây."
Lý Nguyên Vũ hít sụt sịt, rồi hùng hổ bước thẳng vào tấm bia, nhập vào thân thể Cổ Thần.
Vô số tu sĩ lặng thinh, con mẹ nó... tên này, lại có thể phá vỡ cực hạn của Khí Huyết cảnh?
Vừa nhìn đã biết là đồ ngốc, lý lẽ ở đâu!
Khóe miệng Lôi Tôn hơi nhếch lên, khiêu khích Đế Tử nhà mình? Cũng có chút thú vị, đúng là không sợ chết.
Nhìn thân thể nhỏ bé của Lý Nguyên Vũ, trong mắt hắn hiện lên vẻ kiêng dè, lực lượng nhục thân này quá mức cường đại, không có sức hoàn thủ.
Đây... Chắc phải hơn hai mươi vạn cân lực a?
Nhưng mà, so với Đế Tử, vẫn còn kém xa.
Lão nhân lẩm bẩm: "Sao, uổng cho ta còn tưởng Cương Lôi thuật vô địch, vẫn phải nhanh chóng tu luyện đến đại thành mới được, nếu không đến tứ phẩm... Lão tử còn bị đánh."
Lời hung ác đã buông ra, nếu tứ phẩm không tìm tới cửa, vậy mặt mũi lão nhân để ở đâu?
Dù cho, đối phương chỉ là một tiểu hài tử mười tuổi!
Lấy lại danh dự, nhất định phải lấy lại danh dự!
Chờ Đế Tử đi ra, ta liền đi thỉnh giáo, nhất định sẽ đập chết ngươi, thằng nhóc con.
Lôi Tôn thầm nghĩ.
...
Cổ Thần Nhục Thân Bi.
Lúc này, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Hạo đen lại, bởi vì... Huynh đài nửa người trước mắt này, thế mà không tiếp tục khôi phục.
Ấn ký treo lơ lửng, thế mà còn muốn xuất thủ với hắn.
"Oanh!"
Một quyền đánh ra, quyền phong sắc bén gào thét lao tới, toàn bộ hư không vang lên tiếng sấm nổ.
Tần Hạo ngửa mặt lên trời: "Tuyệt đối có người đang nhằm vào ta, cũng chỉ đánh giết cái ấn ký này bốn trăm lần mà thôi, mới hai trăm sợi Cổ Thần khí, thật là nhỏ mọn..."
Hắn bĩu môi, ánh mắt khinh thường nhìn lên bầu trời.
Hắn có thể cảm nhận được, có người đang theo dõi mình.
Rất có thể chính là Giới Linh của Cổ Thần Bia kia, đang hạn chế BUG của hắn.
"Khiêu chiến thành công, xin hỏi có tiếp tục khiêu chiến hay không."
Trong hư không truyền ra âm thanh mờ mịt, trống rỗng không gì sánh được.
Tần Hạo đang chuẩn bị mở miệng, thanh âm trống rỗng kia lại một lần nữa vang lên.
"Đầu cơ trục lợi, một cửa chỉ giới hạn ba lần."
Trên vòm trời, một mảnh hư vô, cặp mắt kia lại một lần nữa hiển hiện, chớp động tia máu.
Hai trăm sợi... chẵn hai trăm sợi đều bị thằng nhóc siêu quậy này nuốt sạch.
Ban đầu nó chẳng thèm để ý, cho rằng tiểu tử này ăn chút là no, kết quả... ròng rã hai trăm sợi, hai trăm sợi Cổ Thần Khí!
Mẹ nó, nuốt hết toàn bộ.
Nhiều Cổ Thần Khí như vậy, đủ để bồi dưỡng một tu sĩ, trong mười năm trở thành Tông Sư.
Nhưng, trong cơ thể Hùng Hài Tử, ngay cả bọt nước cũng không tóe lên.
Nó, thậm chí không cảm giác được đối phương có chút tăng cường nào.
Nhiều lắm là... cũng chỉ là lực lượng Nhục Thân cảnh hơi phá vỡ một chút.
Đây chẳng phải là phí của giời sao?
Hơn nữa, nhìn tư thế này, dùng xảo kình càng thêm thuần thục, còn chuẩn bị ăn nhiều hơn.
Trong lòng càng nghĩ càng giận, thậm chí muốn ném tiểu tử này ra khỏi Cổ Thần Giới.
Đương nhiên... Nếu đã vậy, ắt sẽ để đám lão già ngoài kia biết ta đã tỉnh.
Đường cùng, chỉ có thể nhẫn!
Bản thân, một chí cường giả sống qua vô tận tuế nguyệt, lại phải nhẫn nhịn trước một tiểu thí hài mới ba tuổi?
Vị kia lúc này, quả là lui một bước trời cao biển rộng, nhẫn nhịn nhất thời càng nghĩ càng giận!
Tần Hạo ngẩn người, thì ra Cổ Thần Bi này thật sự có người khống chế.
Miệng nhỏ bĩu môi, giọng non nớt cất lên: "Phi, quỷ keo kiệt."
"Khiêu chiến chín ngàn chín trăm chín mươi bảy người đi."
Đôi mắt sâu thẳm trong hư không lúc này hiện đầy tơ máu.
Thằng nhóc này, ta đã để ngươi hút hai trăm sợi, còn chưa biết đủ sao?
Hỗn trướng! Hỗn trướng!
"Vù!"
Khoảnh khắc sau, trước mắt Tần Hạo lại xuất hiện một cái bóng người mơ hồ, thuần thục, đánh nổ ba lượt, rồi đưa đi quy tây.
Tốc độ nhanh đến cực hạn, tốc độ xông một cửa, không quá mười hơi thở.
Khuôn mặt nhỏ nhắn đen sì, cứ như có người thiếu hắn tám trăm vạn sợi Cổ Thần Khí.
...
Lúc này ở bên ngoài, có người đang thán phục.
Bởi vì, tốc độ vượt ải của Lý Nguyên Vũ quá kinh người.
Chỉ một chốc, đã xông qua ba ngàn tên, trực tiếp một ngàn tên một ngàn tên đánh.
Một đạo ánh sáng lóe lên trên thân thể Cổ Thần.
"Mạnh thật... Ấn ký vị tiền bối xếp hạng bảy ngàn lẻ một kia, thế mà ngay cả năm hơi thở cũng không chống nổi."
"Tám vạn sáu ngàn cân, chưa đủ xem."
Lúc này... Có người nhìn về phía một bên khác, hơn chín ngàn thứ tự.
"Các ngươi... Các ngươi mau nhìn, Đế Tử Tần tộc cũng động!"
"Nhưng mà, hắn làm sao xông qua từng cửa một?"
"Mẹ nó, đều là trẻ con yêu nghiệt, tốc độ vượt ải này chênh lệch cũng quá lớn rồi nhỉ?"