Ta Đánh Cắp Dòng Thời Gian

Chương 19: Đọc sách để lấy le

Chương 19: Đọc sách để lấy le


---
Người đời sau đánh giá Mộc Tình vô cùng cực đoan, cho rằng nàng là chướng ngại vật trên con đường phát triển của nhân loại, là một đại ma đầu gây họa cho cả một thời đại.
Đằng sau lời đánh giá ấy có ẩn chứa bí mật nào không, Phong Kỳ không thể biết được. Hắn chỉ cảm thấy sự thay đổi của Mộc Tình có lẽ liên quan đến “Viện Nghiên Cứu Tinh Hồng”. Lời nhắc nhở của Bàng Bạch cũng phần nào chứng minh được rằng sau lưng chuyện này hẳn có uẩn khúc.
Vậy nên, suy nghĩ của Phong Kỳ lúc này rất đơn giản: tiếp cận Mộc Tình và thử tìm hiểu về nàng.
Nếu Mộc Tình vì bị mọi người xung quanh cô lập, bắt nạt từ đầu đến cuối nên mới căm hận toàn nhân loại, vậy thì hắn nguyện ý thử thay đổi nàng, trở thành bạn của nàng.
Nhưng nếu Mộc Tình không thể thay đổi, bản chất đã căm ghét loài người, hắn cũng đã nghĩ sẵn cách đối phó.
Để ngăn chặn đoạn lịch sử đen tối kia tái diễn, ngăn chặn quân phản loạn Lê Minh được thành lập, hắn sẽ tìm cách bóp chết Mộc Tình từ trong trứng nước.
Ngoài ra, hắn còn dự định điều tra cả Viện Nghiên Cứu Tinh Hồng.
Song, việc điều tra Viện Nghiên Cứu Tinh Hồng chưa phải là chuyện của bây giờ. Xét cho cùng, với sức ảnh hưởng và thực lực hiện tại, hắn vẫn chưa thể làm được điều đó.
Nghĩ đến đây, Phong Kỳ bèn ngẩng đầu nhìn về phía Mộc Tình. Đúng lúc này, Mộc Tình cũng ngẩng lên, bốn mắt chạm nhau.
Ngay sau đó, Phong Kỳ liền nhanh tay vớ lấy quả trứng luộc còn sót lại trên khay của Mộc Tình, nhét vào miệng rồi vừa nhai vừa nói:
“Phiền học tỷ đi lấy thêm chút đồ ăn sáng nhé, em vẫn chưa no.”
“Sao cậu không tự đi mà lấy?” Mộc Tình đáp lại với vẻ mặt lạnh tanh.
“Học tỷ chăm sóc học đệ một chút là chuyện nên làm mà.”
Nhìn dáng vẻ bình thản của Phong Kỳ, trái tim băng giá của Mộc Tình khẽ gợn lên một tia sóng lăn tăn.
Cảm giác mà Phong Kỳ mang lại cho nàng khác hẳn những học viên khác trong học viện, dường như cậu ta thật sự xem nàng là một người bình thường.
Trong ánh mắt cậu ta không hề có sự kháng cự, sợ hãi hay thương hại như những người khác.
Đôi khi, được đối xử một cách bình thường lại chính là sự tôn trọng lớn nhất.
Và Phong Kỳ biết rõ điều này.
Không nói thêm lời nào, Mộc Tình đứng dậy, bưng khay cơm đi về phía quầy tự chọn.
Nhìn bóng lưng Mộc Tình, trên gương mặt Phong Kỳ nở một nụ cười.
“Cứu vớt đại ma vương lầm lỡ, bắt đầu từ một bữa sáng.”
Một lát sau, Mộc Tình bưng một khay đầy ắp thức ăn quay lại.
Phong Kỳ chẳng chút khách sáo, đưa tay vơ lấy đồ ăn rồi bắt đầu ngấu nghiến.
Bữa sáng này kéo dài rất lâu. Học viên trong nhà ăn mỗi lúc một thưa thớt, còn Phong Kỳ cũng cảm thấy mình đã no căng, tốc độ tiêu hóa rõ ràng không theo kịp tốc độ ăn vào. Thế nhưng, Mộc Tình vẫn tiếp tục ăn, không hề có ý định dừng lại.
【 Năng lượng được bổ sung, năng lượng hiện có 0.43% 】
Liếc nhìn thanh tiến độ bổ sung năng lượng, hắn xoa xoa bụng rồi nhìn Mộc Tình, mở lời:
“Học tỷ, chúng ta làm bạn nhé?”
Mộc Tình nghe vậy, vẻ mặt thoáng sững sờ, dường như bị nghẹn, vội đấm nhẹ vào ngực mấy cái mới nuốt trôi được thức ăn.
Nhìn Phong Kỳ, Mộc Tình lộ rõ vẻ nghi hoặc:
“Tại sao?”
“Khúc nhạc hôm qua chị thổi rất hay, em muốn học. Khi nào rảnh chị dạy em nhé,” Phong Kỳ cười đáp.
“Có lẽ cậu nên thử tìm hiểu tôi trước, sau đó hẵng quyết định.”
“Em biết chị tên Mộc Tình, cũng biết chị là người cải tạo bằng phù văn, vậy chúng ta có thể làm bạn được chưa?”
“Cậu… không sợ sao?”
Nhận ra Phong Kỳ đã biết sơ qua tình hình của mình, nội tâm Mộc Tình lại nổi sóng.
“Có gì mà phải sợ chứ? Chị là con người, em cũng là con người, tại sao em phải sợ chị?”
Thấy được sự chân thành trong mắt Phong Kỳ, ánh mắt Mộc Tình bỗng nhiên né tránh. Vốn đã quen với ánh mắt khác thường của người khác, sự nhiệt tình của Phong Kỳ khiến nàng có chút không quen. Sau đó, nàng đột ngột đứng dậy:
“Tôi ăn no rồi!”
Nói xong liền vội vã quay người rời đi.
Nhìn bóng lưng Mộc Tình, Phong Kỳ gọi với theo:
“Học tỷ, khoan đã!”
Mộc Tình đã đi được vài mét, nghe tiếng gọi liền quay đầu lại.
“Đồ ăn trên khay vẫn chưa hết mà. Dì nhà ăn nói, lãng phí thức ăn là đáng xấu hổ đó.”
Lườm Phong Kỳ một cái cháy má, Mộc Tình chẳng thèm ngoảnh lại mà rảo bước rời đi, nhanh chóng khuất dạng.
“Quả nhiên là cần cả một quá trình. Mình thế này có tính là dùng sức quá mạnh không nhỉ?” Phong Kỳ bất giác lẩm bẩm.

Rời khỏi nhà ăn học viện, Phong Kỳ đi thẳng đến thư viện.
Thời gian tới, hắn dự định sẽ nghiên cứu sâu hơn về tu luyện học, để chuẩn bị cho công cuộc “lấy le” sau này.
Mặc dù đã học được rất nhiều kiến thức về tu luyện học từ Vương Tấn Thăng, nhưng Phong Kỳ cảm thấy mình dù sao cũng là một đại thiên tài tương lai, nhất định phải biết rộng một chút mới được.
Lỡ như sau này được phỏng vấn, bị hỏi đến một lĩnh vực hóc búa nào đó mà mình không trả lời được thì thật mất mặt.
Mất mặt hơn nữa là sau khi mình “đạo văn” của tương lai, có khi còn sáng tạo ra được một môn công pháp tu luyện mới trong chính lĩnh vực hóc búa đó.
Thư viện nằm ở khu vực trung tâm của Học viện Tinh Thành, là một tòa kiến trúc chiếm diện tích ba héc-ta. Trước cửa sừng sững một bức tượng người đàn ông tay cầm sách, mắt đeo kính, trên bia đá ghi lại sự tích cuộc đời ông.
Ông là người sáng lập Học viện Tinh Thành, “Lâm Hữu Thư”, cũng là một trong những người con của thời đại đã nghiên cứu ra công pháp tu luyện thuở ban đầu, là một trong những người khai sáng thời đại tu luyện của nhân loại.
Sau khi cúi đầu bái lạy, Phong Kỳ vòng qua bức tượng, sải bước vào trong thư viện.
Lúc này, trong thư viện đã có không ít bóng dáng học viên. Họ đi lại giữa các kệ sách, hoặc ngồi trong phòng đọc nghiền ngẫm thư tịch.
Đi đến quầy lễ tân, hỏi người quản lý về khu vực sách tu luyện học, Phong Kỳ liền đi thẳng tới đó, bắt đầu lựa chọn.
Sau một hồi tìm kiếm, hắn lấy ra một cuốn sách từ trên kệ: «Nghiên cứu công pháp tu luyện trung kỳ tiến giai - Quyển ba».
Tìm một chỗ trống ngồi xuống, Phong Kỳ bắt đầu chìm đắm vào nội dung sách.
Thời gian trôi đi, Phong Kỳ dần dần nhập tâm, tự nguyện sa ngã trong biển tri thức, không tìm thấy lối về.
Tu luyện học là một môn học tổng hợp bao gồm nhiều lĩnh vực như công pháp, thể tu, thuật pháp, y dược, v.v. Nền tảng của tất cả các môn này chính là nắm vững công pháp tu luyện, bởi những công pháp khác nhau có thể mang lại cho người tu luyện những năng lực khác nhau.
Ví dụ như Mãnh Hổ Quyền mà hắn nắm giữ chính là một môn công pháp thể tu, có thể tăng cường thể chất cho người luyện, thậm chí giúp người luyện có được sức mạnh của các sinh vật trong lĩnh vực tương ứng.
Trong đó, thuật pháp học là phức tạp và thâm sâu nhất, bắt nguồn từ việc con người nghiên cứu các loại năng lực siêu nhiên mà sinh vật lĩnh vực có thể thi triển.
Trong quá trình nghiên cứu, người ta phát hiện ra rằng khi sinh vật lĩnh vực thi triển năng lực siêu nhiên, thực chất là chúng lợi dụng linh khí tích trữ trong cơ thể để vẽ ra một quỹ đạo đặc thù bên ngoài, từ đó làm cho linh khí biến chất và phát ra sức mạnh kỳ lạ.
Ví dụ như một Hỏa Cầu Thuật rất đơn giản, người tu luyện chỉ cần dẫn động linh khí trong cơ thể phác họa ra một quỹ đạo tinh đồ đơn giản, linh khí sẽ bị đốt cháy, chuyển hóa hình thái năng lượng và biến thành một quả cầu lửa.
Thuật pháp học phát triển cho đến nay, số lượng thuật pháp được nghiên cứu ra còn nhiều hơn cả công pháp tu luyện, lên đến hàng vạn loại, vì vậy đây là một ngành học thịnh vượng nhất trong tu luyện học.
Y dược học thì lại là sự kết hợp giữa công pháp học và thuật pháp học.
Ví dụ như người tu luyện «Mộc Ất Khí», trong cơ thể sẽ sinh ra một loại linh khí vô cùng ôn hòa. Loại linh khí này cực kỳ thích hợp để thi triển các thuật pháp hệ trị liệu, có thể cứu mạng người khác trong thời khắc mấu chốt.
Vì vậy, mỗi chiến đoàn trong lĩnh vực đều sẽ được biên chế vài y liệu viên.
Chị của Mạc Phi, người đang làm việc tại phòng y tế của trường, chính là một y liệu viên giải ngũ từ chiến đoàn.
Ngoài ra, tu luyện học còn bao gồm chiến phụ học, kỳ môn học, trận pháp học, và nhiều môn khác.
Muốn tiêu hóa hết tất cả những nội dung này cần rất nhiều thời gian, mà hắn tạm thời chỉ đặt trọng tâm vào nghiên cứu công pháp, đây cũng là con đường hắn lựa chọn cho sau này.
Thời gian trôi nhanh khi chìm trong học tập.
Ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ treo trên bức tường đối diện, đã là 11 giờ, nhưng hắn vẫn không có ý định rời đi.
“Dù sao thì muốn trở thành siêu thiên tài được cả nhân loại công nhận, không cố gắng sao được!”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất