Chương 03: Lại nhập mộng cảnh
---
Sau khi từ phòng y tế của trường trở về lớp, Phong Kỳ vẫn mang vẻ mặt thờ ơ, dường như những lời thầy cô giảng bài không thể lọt vào tai hắn.
Nồng độ huyết dịch trong cơ thể hắn không hiểu sao lại tăng cao, Phong Kỳ không tìm ra nguyên nhân, chỉ đành suy đoán có lẽ mọi chuyện đều liên quan đến giấc mộng quỷ dị kia.
“Cơ thể lại không thoải mái à?” Phát hiện Phong Kỳ có chút thờ ơ, Mạc Phi, đang ngồi một bên nghiêm túc nghe giảng, hiếu kỳ quay đầu lại, đôi mắt lộ rõ vẻ quan tâm dò hỏi.
“Không có gì, có lẽ vẫn chưa hoàn hồn lại thôi!” Đang nói, Phong Kỳ bỗng như sực nhớ ra điều gì, liền mở miệng dò hỏi:
“Giáo y mới đến phòng y tế, ngươi biết không? Sao ta lại không biết nhỉ!”
Đối mặt với câu hỏi, Mạc Phi tỏ ra có chút xấu hổ:
“Nàng là chị ta, vốn là một quân y của chiến đoàn Lĩnh Vực. Bởi vì trong lúc thám hiểm Lĩnh Vực đã gặp phải quái vật Lĩnh Vực đánh lén, làm tổn thương đan điền khí hải, dẫn đến khí hải không thể tiếp tục lưu trữ linh khí, cho nên nàng đã giải nghệ trở về. Ở nhà không chịu ngồi yên, liền tự mình xin đến trường làm giáo y, gần đây mới thông qua xét duyệt của trường và chính thức nhậm chức.”
“Chị ruột?”
“Không phải chị ruột!”
“Vậy thì không thành vấn đề!” Phong Kỳ quả quyết gật đầu, đồng thời ném cho Mạc Phi một ánh mắt đầy khích lệ, ý bảo “cứ mạnh dạn lên!”
“Vấn đề lớn đấy, tuy nói nàng không phải chị ruột ta, nhưng lại là con gái nuôi mà mẹ ta nhận. Mẹ ta còn dặn dò ta, nói ta không xứng với chị Dữu Tử, bảo ta đừng có trêu chọc con gái nuôi của bà ấy, nếu không sẽ đánh gãy chân ta!”
“Ngươi có chắc mình là con ruột không đấy?”
“Không chắc lắm, chắc là tài khoản khuyến mãi kèm điện thoại rồi!”
Sau cuộc trò chuyện ngắn ngủi đầy hài hước, cả Phong Kỳ và Mạc Phi đều thu lại vẻ mặt, bắt đầu nghiêm túc lắng nghe bài giảng.
Kỳ thi tốt nghiệp sắp đến gần, thành tích vô cùng quan trọng. Nếu đạt kết quả tốt, họ sẽ có vô vàn lựa chọn: có thể vào các Viện nghiên cứu Công pháp và Thuật pháp nhậm chức, trở thành tinh anh của nhân loại; hoặc gia nhập Chiến đoàn Lĩnh Vực, trở thành một Chiến sĩ Lĩnh Vực; hoặc tiến vào các Học phủ cao cấp, làm một giáo viên với đãi ngộ hậu hĩnh.
Nếu thành tích kém, tình huống sẽ hoàn toàn ngược lại, căn bản không có bao nhiêu lựa chọn, đại khái sẽ phải ra ngoài chịu sự vùi dập của xã hội.
Cho nên, kỳ thi tốt nghiệp sắp đến là một bước ngoặt trên con đường đời, Phong Kỳ không dám chậm trễ, nắm chặt thời gian cuối cùng để cố gắng ôn tập.
Mạc Phi ngồi một bên lại có lý tưởng khác biệt. Lúc này, cuốn sách trong tay hắn đang đọc là «Lịch sử phát triển vũ khí khoa học kỹ thuật». Bởi vì lý tưởng của hắn là trở thành một kỹ sư vũ khí hoặc nhân viên nghiên cứu khoa học kỹ thuật, chứ không phải giống như Phong Kỳ, tiến vào Viện nghiên cứu Công pháp và Thuật pháp, hoặc gia nhập Chiến đoàn Lĩnh Vực để sống những ngày liếm máu đầu đao.
Khoa học kỹ thuật, mặc dù có tác dụng hạn chế trong việc đối kháng sinh vật Lĩnh Vực, nhưng nhân loại chưa bao giờ ngừng nghiên cứu và phát minh khoa học kỹ thuật.
Bởi vì khoa học kỹ thuật mang lại tiện lợi, cũng có thể đẩy nhanh tiến bộ văn minh của nhân loại.
Kỳ thi tốt nghiệp học phủ nửa tháng sau, trừ môn Lịch sử là bắt buộc, các chuyên ngành khác đều có nội dung thi tương ứng.
Lựa chọn lý tưởng của Phong Kỳ là Học phủ Ngân Hà, một học phủ cao cấp chuyên về “Ngành nghiên cứu Công pháp”. Sau khi tốt nghiệp, hắn có cơ hội gia nhập Viện nghiên cứu Ngân Hà trong học phủ. Bởi vậy, những cuốn sách hắn lật xem đều là tri thức liên quan đến lý luận nghiên cứu công pháp.
Mạc Phi lựa chọn Viện nghiên cứu Khoa học Kỹ thuật, cho nên hắn lật xem là nội dung về phương diện khoa học kỹ thuật.
…
Đến trưa, chương trình học kết thúc, Phong Kỳ cùng Mạc Phi vội vã chạy thẳng đến nhà ăn.
Bởi vì nếu chạy chậm, nói không chừng sẽ phải xếp hàng rất lâu trong nhà ăn.
Kỳ thi tốt nghiệp sắp đến, thời gian xếp hàng, bọn họ càng muốn dùng để học tập và ôn tập hơn.
Vào nhà ăn, vội vàng ăn tối xong, Phong Kỳ cùng Mạc Phi trực tiếp trở về ký túc xá.
Ký túc xá chỉ có hai người, chính là hắn và Mạc Phi. Mặc dù là phòng ngủ nam sinh, nhưng vật phẩm bày biện bên trong ký túc xá lại hết sức chỉnh tề, mặt đất cũng sạch bong không một hạt bụi.
Không phải vì hắn và Mạc Phi đặc biệt thích sạch sẽ.
Là bởi vì ký túc xá thường xuyên sẽ bị kiểm tra, giáo viên phụ trách kiểm tra còn sẽ chấm điểm cho mỗi phòng ngủ, nếu như không đạt tiêu chuẩn, liền sẽ có một loạt phiền phức tìm tới cửa.
Cho nên hắn và Mạc Phi mỗi ngày đều sẽ quét dọn vệ sinh, giữ gìn phòng ốc sạch sẽ.
“Tên điên, nắm chặt thời gian ôn tập đi, hôm nay tình trạng không tốt lắm thì ngủ sớm một chút.” Đi đến trước bàn đọc sách ngồi xuống, Mạc Phi quay đầu nhìn về phía Phong Kỳ mở miệng nói.
Phong Kỳ nghe vậy, gật gật đầu, sau đó cũng đến trước bàn đọc sách ngồi xuống, lấy ra sách vở bắt đầu ôn tập.
Thời gian trôi qua, Phong Kỳ đắm chìm trong biển tri thức, không thể tự kiềm chế, quên cả thời gian.
Vài giờ sau, cơn buồn ngủ ập tới.
Lắc đầu, khép lại sách vở sau đi vào giường phía trước, Phong Kỳ quyết định trước ngủ một hồi, chờ chút lại học tiếp những kiến thức điểm tiếp theo.
Hắn cũng không cởi quần áo, cứ thế trực tiếp nằm xuống giường.
…
Mây đen vần vũ, nặng trĩu như muốn đổ sập xuống, khắp mặt đất xương khô chất đống thành núi, tạo nên một cảnh tượng hoang tàn đến rợn người.
Mở bừng mắt, mọi thứ trước mắt đều quen thuộc đến đáng sợ.
Vừa hít nhẹ một hơi, mùi hôi thối quen thuộc đã quẩn quanh chóp mũi, xua mãi không tan... Phụt! Phong Kỳ không nhịn được khẽ nhổ một cái, cảm giác buồn nôn dâng lên tận cổ.
Chà, cái quái gì thế này, lại quay về rồi!
Chậm rãi theo đống xương khô đứng lên, Phong Kỳ ngắm nhìn bốn phía.
Thế giới trong mộng cảnh khác biệt hoàn toàn với hiện thực. Mặt trăng treo cao trên bầu trời tản ra vầng sáng đỏ thẫm, tỏ ra vô cùng quỷ dị.
Thế giới dưới ánh trăng đỏ rực càng thêm tràn ngập sắc thái ma huyễn, tựa như một bức tranh kinh dị được vẽ nên từ ác mộng.
Vị trí hắn đang đứng về phía tây bị sương mù dày đặc bao phủ, phía đông thì đứng lặng vô số xác sống. Mặt phía nam là một con sông đen kịt, mặt phía bắc là một con đường trải đầy xương vỡ, ven đường cắm đầy những cây hòe trụi lủi, không thể nhìn thấy điểm cuối.
Đúng lúc Phong Kỳ đang đánh giá cảnh vật xung quanh, một tiếng gầm nhẹ bất chợt vang lên, thu hút sự chú ý của hắn.
Quay đầu nhìn lại, vẫn là con xác sống quen thuộc kia, lúc này nó đang chậm rãi đứng dậy, há to cái miệng rách nát về phía hắn... rồi đột nhiên ngồi phịch xuống đất, bất động.
Phong Kỳ: …
Mọi thứ trong mộng cảnh đều bị thiết lập lại sao?
【 Ngươi bây giờ thực sự nghi hoặc, không rõ vì sao mình lại lần nữa xuất hiện ở đây. Vì thế, ngươi quyết định xử lý trước tên tạp nham nhỏ bé này, sau đó hướng đông mà đi, giết hắn một trận long trời lở đất, thu lấy lực lượng huyết mạch để nồng độ huyết dịch và danh hiệu tiền tố của mình được cường hóa! 】
Phong Kỳ: …
“Ta không nghĩ!”
【 Không, ngươi nghĩ! 】
Phong Kỳ: …
Dù không tình nguyện, nhưng để làm rõ chân tướng của mộng cảnh, hắn vẫn thuận tay nhặt lấy một khúc xương đùi, ném thẳng về phía con xác sống đang chầm chậm tiến đến.
Một lần, hai lần, rồi ba lần...
Khi viên thịt bên trong đầu con xác sống bị đập nát, hắn tràn đầy mong đợi, bắt đầu chờ đợi phần thưởng xuất hiện.
Thế nhưng, đốm sáng đỏ thẫm mà hắn mong chờ lại không hề hiện ra từ xác con quái vật.
Trạng thái trong giao diện thuộc tính cũng không hề thay đổi.
【 Xác sống suy nhược: Phong Kỳ 】
Thực lực đẳng cấp: Không nhập phẩm cấp
Danh hiệu tiền tố: Suy nhược (cường độ cơ thể giảm 30%)
Huyết thống: Nhân loại (sơ cấp)
Điểm tiến hóa huyết mạch: 1/1000 điểm
Cột mốc danh hiệu tiền tố:
Suy nhược (có thể thăng cấp): Giai đoạn thứ nhất (3%)
Cột mốc danh hiệu tiền tố thứ nhất: Giết chết xác sống, có thể nhận được điểm tiến hóa danh hiệu, nâng cao tỷ lệ phần trăm tiến hóa.
…
Sau khi giết chết con xác sống, hắn kinh ngạc phát hiện, điểm tiến hóa huyết mạch trong giao diện thuộc tính vẫn là 1/1000, không hề thay đổi.
Đối với điều này, trong đầu hắn có hai phỏng đoán.
Một, không thể thu hoạch điểm tiến hóa huyết mạch từ cùng một con xác sống bị đánh chết lặp đi lặp lại.
Hai, những thứ thu hoạch được trong mộng cảnh tương tự như một cột mốc kỷ lục. Chỉ khi đột phá cột mốc này mới có thể một lần nữa thu hoạch được phần thưởng mới. Ví dụ, lần mộng cảnh trước thu hoạch được 1 điểm tiến hóa huyết mạch, cho nên lần này hắn nhất định phải giết chết hai con xác sống, phá vỡ kỷ lục này mới có thể thu được điểm tiến hóa huyết mạch thứ hai. Nếu không thể siêu việt kỷ lục của chính mình, điểm sẽ được bảo lưu.
Phỏng đoán nào mới là đúng, Phong Kỳ không cân nhắc quá nhiều.
Bởi vì thực tiễn mới là câu trả lời tốt nhất.
Phong Kỳ cầm khúc xương đùi, nhanh chân bước về phía đông, nơi có nhiều xác sống hơn.
Lần này hắn đã thông minh hơn, không còn tùy tiện tiếp cận khu vực tập trung đông đúc xác sống nữa.
Trong giấc mộng lần trước, hắn đã phát hiện ra một đặc điểm của lũ xác sống: chúng không hề có thị giác hay thính giác. Lần trước, hắn từng thử ném xương cốt để thu hút chúng, nhưng lũ xác sống lại làm như không thấy, tiếng xương rơi xuống đất cũng chẳng thể kinh động được chúng.
Thế nhưng, chỉ cần hắn đến gần, tất cả xác sống lại lập tức như mèo ngửi thấy mùi cá tanh, đồng loạt quay người lao đến tấn công.
Cho nên hắn suy đoán, lũ xác sống hẳn là có một phạm vi cảm ứng nhất định.
Nếu như tiến vào phạm vi cảm ứng, lũ xác sống liền sẽ bị kích hoạt, hướng về sinh vật tiến vào phạm vi cảm ứng mà phát động tấn công.
Vì nghiệm chứng suy đoán, Phong Kỳ bước đi rất nhẹ nhàng, cẩn trọng tiến về phía trước, ý đồ tìm kiếm phạm vi cảm ứng của lũ xác sống, nhằm tránh giẫm vào vết xe đổ, bị vây công đến chết.