Chương 2
Dương Lưu thị đứng đơ một lúc, rồi gào lên, hùng hổ lao về phía ta.
“Phản rồi!”
Cửa nhà đột nhiên mở ra, một nam tử mặc áo xanh, dáng vẻ thư sinh bước ra.
Đó chính là phu quân của ta – Dương Văn Tiến.
Mười ngón tay không đụng nước, ngày ngày chỉ đọc sách thánh hiền.
Đáng tiếc thi lần nào cũng trượt.
Vì vậy bị hàng xóm gọi đùa là “Dương Không Tiến”.
Thấy con trai ra, Dương Lưu thị lập tức ngồi phịch xuống đất, đạp chân loạn xạ, chỉ vào dấu giày trên mặt mà khóc lóc: “Con trai ơi, không xong rồi!”
“Nhìn con dâu tốt của con đi, cả đêm không về nhà!”
“Ta làm mẹ chồng chỉ nói nó vài câu, nó lại muốn đánh chết ta!”
“Ta không sống nữa!”
Nói rồi, thân hình béo mập nhào ra mép giếng, làm bộ muốn nhảy xuống.
Mắt ta sáng lên.
Nhanh vậy đã có việc nữa rồi?
Tuy yêu cầu như thế này ta làm thần mấy trăm năm cũng chưa từng nghe, nhưng ai bảo ta có cầu tất ứng.
Ta lao đến bên giếng, ấn đầu bà ta xuống.
Mỉm cười hiền lành: “Muốn chết à? Xuống đi!”
Nhưng lòng tốt của ta, Dương Lưu thị lại không nhận.
Hai tay bám chặt miệng giếng, kêu cứu.
Làm ta bối rối.
Lúc thì muốn chết, lúc lại muốn sống…
Vậy chẳng phải là nửa sống nửa chết sao?
Nghĩ vậy, ta từ từ buông tay.
Dương Văn Tiến lúc này mới hoàn hồn.
Xông tới đẩy ta ra.
Mất cả buổi mới kéo được Dương Lưu thị lên khỏi giếng.
Mệt đến ngồi bệt xuống đất, tức giận nhìn ta: “Tú Nương, lần này nàng quá đáng rồi!”
“Mẫu thân là trưởng bối, dù có sai thì làm con dâu cũng nên nhẫn nhịn.”
“Huống hồ lần này là nàng sai trước, mẫu thân chỉ nói vài câu, nàng lại ra tay độc ác như vậy!”
“Nếu truyền ra ngoài, để hàng xóm biết, nàng định để người ta nhìn Dương gia thế nào?”
Ta làm vẻ vô tội: “Rõ ràng bà ta nói không muốn sống nữa.”
“Ta thấy bà ta không tự chui xuống giếng được nên giúp một tay thôi.”
“Sao lại gọi là ra tay độc ác?”
Dương Lưu thị tức đến hít mạnh một hơi: “Con điên này, mày rõ ràng biết ta chỉ là…”
Ngoài cửa đã có hàng xóm bu lại, xì xào: “Ôi, mẹ chồng nhà này lại bắt nạt con dâu rồi.”
“Hôm qua ta còn thấy con dâu nhà họ ốm yếu vẫn đeo giỏ lên núi, ta bảo trời sắp mưa rồi chờ đi.”
“Ai ngờ nó nói mẹ chồng khó chịu, nhất định muốn ăn nấm trên núi nên phải đi gấp…”
“Chậc chậc, đáng thương thật…”
Ta nghiêng đầu: “Ta biết cái gì chứ?”
“Bà không nói ra thì sao ta hiểu?”
Kiên nhẫn của một Sơn Thần cũng có giới hạn.
Đôi mắt ta thoáng chốc hóa thành màu vàng, rồi nhanh chóng trở lại bình thường.
“Nói mau!”
Dương Lưu thị tưởng mình hoa mắt, sợ run người.
Nhìn sắc mặt u ám của con trai, liền ôm chân hắn khóc.
“Đủ rồi!”
Dương Văn Tiến bước tới, tát ta một cái.
“Ngươi dám bất kính với mẹ ta!”
“Ta sẽ lập tức bỏ ngươi!”