Ta Giúp Ngươi Rồi Sao Ngươi Lại Khóc

Chương 3

Chương 3
Ta chậm rãi quay đầu lại.
Liếm vết máu nơi khóe môi.
Ngọt.
Giọng Dương Văn Tiến mềm xuống: “Quân tử dùng lời không dùng tay, ta vốn không muốn đánh nàng, nhưng lần này nàng quá đáng.”
“Chỉ cần nàng thề từ nay không cãi lại mẹ, làm tròn bổn phận con dâu, ta sẽ…”
Ta cười hiền lành, lấy ra một tờ hưu thư.
Vừa mới biến ra, còn nóng hổi.
“Mọi việc đều theo ý phu quân.”
“Như phu quân mong muốn.”
Dương Văn Tiến tròn mắt kinh ngạc, rồi nổi giận: “Con đàn bà ác độc!”
“Ngươi tưởng ta không dám bỏ ngươi sao?”
Ta lắc đầu: “Thiếp nào dám.”
Giọng ta chân thành: “Phu quân thi cử nhiều lần không đỗ, lại chẳng có bản lĩnh kiếm tiền.”
“Thân hình thấp bé gầy yếu, tay không trói nổi con gà.”
“Việc gì cũng nghe mẹ, bản thân chẳng làm chủ được.”
“Nhà thì nghèo rớt mồng tơi, lại chẳng có xu nào dính túi.”
“Điều kiện tốt như vậy, cô nương nhà nào lại không muốn gả vào?”
“Thiếp sao dám làm lỡ duyên tốt của phu quân?”
Ngoài cửa, mọi người cười ầm lên.
“Hôm nay con dâu nhà họ Dương sao vậy?”
“Ngày thường ít nói, hôm nay sao sắc sảo thế?”
“Thỏ bị dồn cũng biết cắn mà.”
Mặt Dương Văn Tiến đỏ bừng.
Dương Lưu thị thấy con trai lép vế, lập tức đứng dậy chửi: “Con tiện nhân Thẩm Tú Nương, đừng có lắm lời!”
“Ta hỏi mày, cả đêm không về, mày đi đâu?”
Bà ta nhìn bộ quần áo rách rưới của ta, cười khẩy với đám đông: “Hay là đi lêu lổng với ai rồi?”
Dương Văn Tiến cũng như bừng tỉnh: “Bảo sao hôm nay ngươi khác thường.”
“Chắc chắn là có người khác chống lưng.”
“Nên mới dám ức hiếp mẹ trước mặt mọi người, còn dễ dàng đồng ý bị bỏ.”
“Tên gian phu của ngươi là ai? Nếu ta biết, nhất định chém chết đôi gian phu dâm phụ các ngươi!”
Ta lục tìm trong ký ức của Tú Nương, hoàn toàn không có thứ gọi là gian phu.
Nhưng hắn đã hỏi, ta cũng phải nói một người.
Ta hắng giọng: “Tứ vương gia.”
Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều đứng sững.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất