Chương 6
Chớp mắt đã ba ngày trôi qua.
Dương Văn Tiến đứng trước cửa sốt ruột.
Dương Lưu thị đứng bên cạnh thêm dầu vào lửa.
“Con trai ta, sao con lại tin lời ngu xuẩn của con đàn bà đó.”
“Tứ Vương gia mà lại để ý một con quê mùa?”
“Đừng nói là không để ý, dù có để ý thì nó cũng không đáng năm trăm lượng bạc!”
“Nếu nó đáng hai trăm lượng, thì cái thân già này còn đáng ba trăm lượng!”
Nói xong liền tức giận bỏ đi.
Đợi mãi không thấy.
Dương Văn Tiến nhìn ta, đầy nghi ngờ.
“Tú Nương, nàng thật sự đã nói với Tứ Vương gia?”
“Không phải lừa ta chứ…”
Ta ngẩng đầu nhìn mặt trời.
“Yên tâm, chỉ cần đợi thêm ba khắc nữa.”
Ba khắc sau, một đoàn xe ngựa xuất hiện ở đầu làng.
Tên quan binh đi đầu cưỡi ngựa cao lớn, tiến thẳng đến nhà họ Dương.
Dương Văn Tiến bên cạnh bắt đầu run.
Lẩm bẩm: “Thật… thật rồi!”
“Ta sắp phát tài rồi!”
Một tên lính xuống ngựa trước cửa.
“Đây có phải nhà Dương công tử Dương Văn Tiến không?”
Dương Văn Tiến run rẩy.
“Đ… đúng…”
Tên lính áy náy nói: “Chuyện xảy ra đột ngột, thật sự rất xin lỗi, Vương gia phái ta đến bồi lễ…”
Dương Văn Tiến chân mềm nhũn.
“Đại nhân không cần xin lỗi, đây là vinh hạnh của tiểu nhân và tiện nội, chỉ là số bạc…”
Tên lính ngạc nhiên.
Sau đó rút ra hai tờ ngân phiếu một trăm lượng đưa tới.
“Đây là tiền thuốc men, mong công tử nhận cho.”
Dương Văn Tiến ngơ ngác.
“Tiền thuốc men?”
Nhưng vẫn nhanh chóng nhận lấy nhét vào ngực.
Đúng lúc đó, phía xa lại vang lên tiếng vó ngựa.
Một chiếc xe ngựa lao tới rất nhanh.
Kèm theo tiếng kêu đau đớn thảm thiết.
Âm thanh chói tai mà quen thuộc.
Dương Văn Tiến biến sắc.
“Mẹ?!”
Hắn lao tới vén rèm xe.
Chỉ thấy nửa thân dưới của Dương Lưu thị đã máu thịt be bét.
Gần như từ bắp chân trở xuống bị đứt lìa.
Xa phu báo cáo với quan binh: “Đại nhân, vốn định đi đường tắt, không ngờ gặp đá lớn chắn đường, nên bị chậm trễ.”
“Chân của người này… e là không giữ được nữa…”
Chân của Dương Lưu thị bị cắt mất một nửa, may mà giữ được mạng sống.
Cũng coi như sống dở chết dở, đúng với mong muốn của bà ta lúc đó.
Dương Lưu thị nằm trên giường, sống không còn thiết gì, thỉnh thoảng phát ra những tiếng kêu thảm thiết.
Dương Văn Tiến nằm sấp bên giường khóc lóc thảm thiết.
Khóc một hồi lâu, lại lao đến gào lên với ta.
“Đều là do ngươi gây ra họa!”
Ta thấy khó hiểu vô cùng.
“Thật kỳ lạ, ta đã nói rồi, trong vòng ba ngày để Tứ Vương gia sai người đem ba trăm lượng bạc đến phủ chúng ta, có chỗ nào ta không làm được sao?”
Dương Văn Tiến đau đớn phẫn uất.
“Nhưng rõ ràng đây là tiền thuốc men do xe ngựa của Tứ Vương gia mất kiểm soát đâm bị thương mẹ ta!”
“Liên quan gì đến ngươi?”
Ta phẩy tay.
“Ấy, cái đó không quan trọng.”
“Ngươi cứ nói chuyện này thành hay chưa đi.”
Chuyện này liên quan đến uy tín của ta, vô cùng quan trọng.
“Hơn nữa, nếu không phải ta có quan hệ với Tứ Vương gia, người ta sao có thể tăng từ hai trăm lượng lên ba trăm lượng?”
“Mẹ con các ngươi còn không biết đủ sao?”
Dương Lưu thị trên giường thoi thóp mắng ta.
“Yêu nữ… yêu nữ…”
“Chắc chắn là ngươi yểm ta!”
Ta lắc đầu với bà ta, nhỏ giọng nói.
“Sai rồi.”
“Không phải yêu nữ, là thần nữ đó.”