Chương 5
Những lời Dương Văn Tiến nói đúng ý ta.
Là một vị thần, còn gì có ý nghĩa hơn việc giúp người?
Không có.
Ta đỡ Dương Văn Tiến dậy.
“Phu quân nói vậy là sao, chỉ cần ta chưa đi thì chúng ta vẫn là vợ chồng.”
“Phân biệt gì ngươi với ta, nói gì giúp hay không giúp?”
Dương Văn Tiến rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
“Tú Nương, ta biết nàng là người dịu dàng lương thiện nhất.”
“Lúc nãy ta và mẹ đều là vì tốt cho nàng, nhất thời nóng giận mới động tay, nàng đừng trách nhé.”
“Nếu nàng còn giận, cứ đánh ta gấp mười lần, ta tuyệt đối không kêu một tiếng…”
“Bốp!”
Ta nhanh như chớp tát hắn một cái.
Dương Văn Tiến loạng choạng, ôm mặt kinh ngạc.
“Ngươi…”
Ta lại tát thêm một cái.
Thật ra ta cũng không muốn đánh người.
Nhưng hắn đã nói vậy.
Ta chỉ đành làm theo.
Không còn cách nào, làm việc phải có trách nhiệm.
“Bốp! Bốp! Bốp! Bốp! Bốp! Bốp! Bốp!”
Dương Văn Tiến bị tát đến hoa mắt chóng mặt.
“Đừng… đừng đánh nữa…”
Ta túm cổ áo hắn, tốt bụng đỡ hắn đứng thẳng lại.
Nở nụ cười hiền hòa.
“Phu quân ngoan, còn một cái cuối thôi.”
“Nghe lời.”
Dương Văn Tiến run như cầy sấy.
“Bốp!”
Đã nói Sơn thần linh nghiệm trăm lần.
Sao lại cứ không chịu tin?
Dương Văn Tiến ôm khuôn mặt sưng như đầu heo, giọng nịnh nọt.
“Tú Nương, nàng cũng đánh rồi, giận cũng hết rồi.”
“Nhưng nàng dù sao cũng là vợ ta, thiên tử phạm pháp còn bị xử như dân thường, dù là Tứ Vương gia cũng không thể cướp vợ người khác!”
Ta ngạc nhiên.
“Không phải cướp.”
“Ta tự nguyện.”
“Tự nguyện lên kinh thành hưởng phúc.”
Dương Văn Tiến hít sâu, giọng bi phẫn.
“Nhưng ta không đồng ý!”
Ta bất đắc dĩ.
“Vậy ngươi muốn thế nào?”
Dương Văn Tiến ấp úng.
“Trừ khi… trừ khi nàng lấy được từ Tứ Vương gia hai trăm lượng bạc.”
“Nếu không thì đừng hòng ta viết thư ly hôn!”
Ta khẽ thở dài.
“Ta tưởng chuyện gì, chỉ là hai trăm lượng bạc.”
Trong đời làm Sơn thần của ta, đừng nói năm trăm lượng, năm nghìn hay năm vạn lượng, ta cũng từng giúp tín đồ thực hiện.
Ai nấy đều vui mừng rơi nước mắt.
Có thể… còn rơi thêm thứ gì khác nữa.
Nhưng không quan trọng.
Dương Văn Tiến mừng rỡ.
“Thật sao?”
Ta vỗ ngực.
“Chắc chắn.”
“Trong ba ngày, sẽ có người của Tứ Vương gia mang tiền đến.”