Chương 08: Rút thưởng từ hệ thống
Sau khi cảnh cáo Đại Thông Minh, trong đoạn đường tiếp theo, Tống Thạch không còn phát giác có người đi theo nữa.
Về phần có quỷ hay không, vậy liền không rõ ràng.
Tiếp tục đi vài dặm, sau khi rẽ vào một khúc quanh, hắn đến một nơi có dòng nước chảy càng thêm hiền hòa.
Nơi này mọc không ít cỏ lau, ngày xưa có không ít vịt hoang chim nước, giờ phút này lại tĩnh lặng chỉ còn lại tiếng gió.
Một chiếc thuyền hỏng mắc cạn cắm nghiêng trong bụi lau sậy, có khí tức âm lãnh tràn ngập, khiến Tống Thạch nổi da gà.
Thấy cỏ lau gần đó đổ rạp không ít, Tống Thạch vẻ mặt trầm ngâm: "Nhìn vết tích này, hẳn là thủy quái cỡ lớn, không giống cái gọi là quỷ nước."
"À, điều này phải dựa trên tiền đề là quỷ nước không đủ sức làm gãy thuyền, quỷ nước của thế giới này, có lẽ... hẳn là rất lợi hại đi."
Tống Thạch trong lòng suy nghĩ miên man, chậm rãi đến gần mép nước nhìn một chút.
Nước sông biến thành màu đen, thế mà không hề phản chiếu chút ánh trăng nào trên trời, thậm chí một gợn sóng lăn tăn cũng không có.
"Sao lại giống như nước tù thế này?"
Tống Thạch lấy làm lạ, đúng lúc này một trận gió từ phía sau thổi vào gáy, khiến hắn rùng mình một cái.
Tí tách.
Có tiếng nước tí tách vang lên sau lưng.
Da đầu hắn tê rần, rõ ràng cảm giác được phía sau có người, còn chưa kịp quay người, một bàn tay đã dùng sức đẩy mạnh hắn một cái.
Bàn tay này dùng sức rất lớn, Tống Thạch căn bản không tài nào trụ vững.
Bịch!
Tống Thạch cắm đầu rơi xuống nước, trong nháy mắt đã không còn động tĩnh.
Dưới nước ẩn hiện sắc máu lưu động, rồi rất nhanh biến mất.
Một bóng rắn màu đen lượn lờ trong nước hai lần, dường như đang lấy làm lạ tại sao con mồi vừa săn được lại đột nhiên biến mất.
Mà tại vị trí Tống Thạch vừa đứng, một thân ảnh khôi ngô quỷ dị xuất hiện.
Toàn thân hắn ta nhỏ nước ròng ròng, móng vuốt trắng bệch, tựa như vừa mới từ dưới nước bò lên.
Hắn ta khẽ ngẩng đầu, dưới ánh trăng nhàn nhạt, lộ ra một gương mặt hung ác và tái nhợt lạ thường.
Nếu Tống Thạch vừa rồi quay đầu lại sớm hơn một chút, liền có thể nhận ra kẻ này.
"Ngươi bị quỷ quái giết chết, dương khí +5!"
"Ngươi hấp thu lực lượng từ trong cái chết, nhận được 3 điểm thuộc tính tự do!"
"Ngươi sẽ phục sinh sau ba giây!"
"Đã thiết lập địa điểm phục sinh, ngươi sẽ phục sinh tại điểm phục sinh!"
"Đinh, chúc mừng ngươi bị một đối tượng mới giết chết, phù hợp điều kiện khen thưởng, hệ thống Rút Thưởng được mở ra, nếu tiêu diệt đối tượng đã giết mình trong thời gian quy định, sẽ được thưởng một lần rút thưởng."
Sau khi hệ thống thông báo, một đồng hồ đếm ngược ba mươi ngày xuất hiện.
Cùng lúc đó, trong một căn phòng ở thiên viện phía Tây Bắc của Tống gia trang, một người từ dưới gầm giường trống rỗng xuất hiện.
"Xảy ra chuyện gì, ai đẩy ta một cái từ phía sau vậy? Có chút ý thức nào không hả!"
Tống Thạch thầm mắng, mặt mày ngơ ngác bò ra từ gầm giường.
Hắn vô thức sờ lên cổ họng: "Thứ gì đã giết ta vậy, đến mức rơi xuống nước rồi mà ngay cả giãy giụa cũng không làm được, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, chớp mắt liền mất đi tri giác."
Trong lòng không khỏi dâng lên nỗi sợ hãi, tuy nói có hệ thống nên hắn không sợ chết, nhưng vẫn sợ những thứ không biết này.
"Không cần biết ngươi là cái gì, ta cứ đi chết thêm vài lần nữa, không tin là không tìm ra được."
Tống Thạch nắm chặt nắm đấm, thân thể tràn ngập lực lượng, không những khôi phục lại trạng thái đỉnh phong mà năng lượng trong cơ thể lại dồi dào thêm không ít, dương khí đạt tới 21 điểm.
"Sao lần này dương khí và điểm thuộc tính nhận được lại tăng lên? Còn cái hệ thống Rút Thưởng này là sao nữa."
Tống Thạch lúc này mới chú ý tới phần thưởng mà hệ thống đưa ra, trong lúc lòng còn đang nghi hoặc, hệ thống lập tức đưa ra thông tin giải đáp.
Nguyên lai sau khi hắn chết đến một số lần nhất định, ví dụ như đạt tới mười lần, phần thưởng sẽ gia tăng ở một mức độ nào đó, mặt khác thực lực của bản thân hắn và thực lực của đối tượng giết hắn cũng sẽ ảnh hưởng đến mức độ cao thấp của phần thưởng.
Nói một cách đơn giản, tích lũy số lần chết càng nhiều, thực lực càng mạnh, đặc biệt là thứ giết chết hắn càng cường đại, thì phần thưởng tăng lên càng nhiều.
Ba nhân tố này cùng ảnh hưởng đến phần thưởng, trong đó thực lực là nhân tố chủ yếu.
Điều này cũng hợp lý, trước đó hắn đã từng nghĩ rằng khi mình không ngừng mạnh lên, phần thưởng ban đầu sẽ ngày càng không đủ dùng, bây giờ thì không thành vấn đề nữa.
Về phần hệ thống Rút Thưởng, chính là hệ thống đã mở ra một vòng quay, có thể rút được một vài thứ.
Tống Thạch vội vàng mở ra xem lướt qua, phía trên có mười hai ô hình quạt, diện tích lớn nhỏ khác nhau, trong đó một nửa là dấu chấm hỏi, đại biểu cho đối tượng rút thưởng không xác định.
Nửa còn lại hiển thị vật phẩm, khiến hắn nhìn mà chảy nước miếng.
Tiên Thiên Đan: Gia tăng xác suất trở thành cao thủ Tiên Thiên!
Trúc Cơ Đan: Tăng tỷ lệ thành công nhất định khi Trúc Cơ.
Cửu Dương Thần Công: Công pháp võ đạo thuộc tính dương đỉnh cấp, có thể tu luyện tới Tiên Thiên!
Tiên Thiên Thuần Dương Công: Công pháp luyện khí nhất lưu, có thể Trúc Cơ hoàn mỹ!
Chân Dương Giáp Lưới: Bảo cụ phòng ngự trung phẩm, có thể ngăn cản sát thương nhất định.
Quân Tử Kiếm: Bảo kiếm thượng phẩm, có uy lực thổi lông tóc đứt, chém sắt như chém bùn!
Sáu món đồ, trong đó có hai món đều liên quan đến tu tiên, đặc biệt là hai môn công pháp, khiến hắn có chút thèm thuồng.
Nếu có được, hắn có thể lập tức tu luyện.
"Không có cơ hội rút thưởng à."
Ánh mắt Tống Thạch đầy tiếc nuối, cơ hội rút thưởng thế mà không thể dùng điểm thuộc tính để đổi, mà phải tiêu diệt đối tượng đã gây ra cái chết của hắn mới có được.
Điều này cũng sẽ hạn chế ở một mức độ nào đó việc hắn điên cuồng chịu chết để cày phần thưởng.
"Cá và tay gấu không thể có cả hai, điểm thuộc tính và cơ hội rút thưởng phải giữ cân bằng nhất định, hơn nữa số lần bị cùng một thứ giết chết vốn không thể vượt quá mười lần, nếu không vẫn có nguy cơ bị bại lộ, hệ thống làm vậy cũng là để khuyến khích ta đi loại bỏ nguy cơ này."
Tống Thạch vẻ mặt trầm ngâm, hắn muốn thường xuyên đi chịu chết, sớm muộn gì cũng sẽ có người phát giác ra điều bất thường.
"Cứ dựa vào tình hình thực tế mà chịu chết, một khi không thích hợp để tiếp tục chịu chết nữa, thì liền tiêu diệt thứ đã giết ta!"
Tống Thạch định ra một nguyên tắc, ánh mắt lại rơi vào trên điểm thuộc tính.
"Hôm nay tạm thời không cộng thuộc tính, tranh thủ thời gian chết thêm mấy lần nữa rồi nói!"
Hắn đứng dậy cất bước, chuẩn bị đi thêm một chuyến nữa, rồi như nghĩ đến điều gì, hắn quay người tìm trong tủ một chiếc mặt nạ, thay một bộ trường sam màu đen giản dị, lúc này mới đẩy cửa rời đi.
"Dùng mặt nạ che mặt, cho dù có người nhìn thấy ta chạy tới chịu chết, cũng không đến mức bại lộ thân phận ngay lập tức."
Tống Thạch thầm nghĩ, nhân lúc đêm tối lén lút ra ngoài.
"Thất thiếu gia."
"Ừm."
Trên đường gặp một vài gia đinh nha hoàn, Tống Thạch đều không nói thêm gì, nhanh chóng ra khỏi Tống thị trang viên, biến mất vào trong màn đêm.
Một khắc đồng hồ sau.
Bên cạnh Thiên Môn, Đại Thông Minh cưỡi xe ngựa tới.
Sắc mặt hắn lo âu, đang lo lắng không biết Tống Thạch có xảy ra chuyện gì không.
Nếu thật sự xảy ra chuyện, cho dù là Tống Thạch cố ý đuổi hắn đi, hắn vẫn sẽ có trách nhiệm.
"Lão Lưu, sao thế, mặt mày ủ rũ, chẳng lẽ đi theo Thất thiếu gia chơi gái mệt rồi à?"
Thống lĩnh hộ viện ở cổng là lão Triệu nhìn thấy, liền lên tiếng trêu chọc.
"Tào lao, ngươi biết lão tử đây chưa bao giờ chơi gái."
Đại Thông Minh trừng mắt phản bác, kéo dây cương dừng lại: "Lão Triệu, lát nữa Thất thiếu gia trở về, nhớ nói với ta một tiếng."
"Thất thiếu gia chẳng phải đã về rồi sao, nhưng vừa rồi lại ra ngoài rồi, ta còn đang thắc mắc sao ngươi không đi theo đấy."
Lão Triệu dáng người thấp lùn nhưng rắn chắc, mặt to mắt nhỏ, mang theo quầng thâm mắt nhàn nhạt, tuổi tác khoảng bốn mươi, trông đôn hậu trung thực.
"Về rồi?"
Đại Thông Minh nghe vậy liền lắc đầu: "Sao có thể chứ, Triệu mù, mắt ngươi chắc chắn có vấn đề rồi, nhìn nhầm người thôi. Ta tách khỏi thiếu gia ở thành nam xong là đánh xe về thẳng đây, sao có thể về chậm hơn hắn được?"
"Thôi đi, ai mà mù chứ, đâu phải mình ta thấy. Ta đoán là ngươi tạt vào đâu đó đi ị giữa đường, nên mới để Thất thiếu gia về trước một bước."
Lão Triệu bĩu môi, lời này lại khiến Đại Thông Minh toát ra một trận mồ hôi lạnh.
Chẳng lẽ mình gặp quỷ sao? Hắn đã quất ngựa chạy một mạch, làm sao có thể về sau Thất thiếu gia được chứ?