Chương 27: Dọn Dẹp
“Cho... cho tôi sao?” Ninh Vũ Nhi sờ sờ túi đồ ăn Đường Nghiệp ném tới, cảm giác trên tay cho cô biết đó là sô cô la. Cô rất muốn ăn ngay lập tức, nhưng nhìn bóng lưng của Đường Nghiệp lại có chút ngại ngùng.
“Cảm... cảm ơn...”
Đường Nghiệp không nói gì, mà đi ra ngoài. Ninh Vũ Nhi chỉ đành lí nhí cảm ơn sau lưng anh. Vừa nói xong, cô cảm thấy hai má mình nóng bừng. Cô rất ít khi nhờ vả người khác, lần này Đường Nghiệp cho cô đồ ăn khiến cô rất ngại, cộng thêm việc anh không đáp lại câu nói ban nãy càng làm cô muốn tìm một cái lỗ để chui vào.
Để xoa dịu sự ngượng ngùng của mình, cô lại nói với Đường Nghiệp một câu: “Anh... anh zombie, anh... không phải... ý tôi là, anh không biết nói chuyện sao?”
Đường Nghiệp quay đầu, nhíu mày nhìn cô một cái. Giọng cô gái này nhỏ đến đáng thương, nhưng sao anh lại cảm thấy lời cô vừa nói giống như đang chửi anh là đồ câm. Đường Nghiệp liếc một cái rồi quay đầu đi, không thèm để ý đến cô nữa, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ: “Lão tử mà mở miệng thì khác gì rồng dữ gầm thét đâu!”
“Này, tiên... tiên sinh, anh định đi đâu vậy?” Thấy Đường Nghiệp lại sắp rời đi, lòng Ninh Vũ Nhi lại hoảng loạn, cô rất sợ phải ở một mình trong môi trường tối tăm.
“Anh dẫn tôi theo được không?”
Trong lòng Đường Nghiệp: “Cô nàng này bị bệnh à?”
Đường Nghiệp không để ý đến cô, bước ra khỏi cửa ký túc xá, men theo hành lang đi về phía cổng. Ninh Vũ Nhi cũng bước ra theo.
“Anh đừng đi!”
Đường Nghiệp bực mình, quay người đi về phía cô. Ninh Vũ Nhi thấy anh quay lại thì mừng rỡ, nhưng Đường Nghiệp đã thò một tay vào túi áo gi-lê, vơ hết bốn gói cá khô còn lại nhét vào tay cô. Ninh Vũ Nhi ngẩn người, không hiểu ý anh là gì.
Đường Nghiệp quay người đi tiếp, Ninh Vũ Nhi cũng không dám mở miệng nữa, chỉ do dự nhìn bóng lưng anh được ánh trăng yếu ớt chiếu rọi. Cô thật sự không muốn ở một mình trong ký túc xá tối tăm này suốt một đêm, cô muốn đi theo anh.
Cô bắt đầu cất bước đi về phía Đường Nghiệp. Khi Đường Nghiệp đi đến cầu thang, móng tay phải của anh đột nhiên dài ra, đâm thẳng về phía một con zombie đang lang thang đi xuống.
Ninh Vũ Nhi nhìn thấy móng tay dài ra và hành động đột ngột của anh, trái tim yếu ớt của cô run lên dữ dội. Cô liền thấy một con zombie lăn lông lốc từ trên cầu thang xuống. Đường Nghiệp xách xác nó lên ném ra ngoài cửa, dùng khóe mắt liếc nhìn Ninh Vũ Nhi.
Anh thầm nghĩ: “Cô muốn đi theo thì cứ theo, dám gây rắc rối cho ta thì ta sẽ... Thôi bỏ đi.”
Đường Nghiệp không định ra ngoài, mà muốn dọn dẹp sạch sẽ toàn bộ zombie đã vào tòa ký túc xá này, tiện thể luyện tập Thi Trảo Công của mình. Tuy không tiện bằng dùng xà beng, nhưng dù sao anh cũng là một con zombie có vũ khí đi kèm.
Đường Nghiệp vốn không muốn cứu người nữa, nhưng ai bảo anh lại gặp phải cô. Đã gặp rồi, lại còn cứu cô một mạng, vậy thì làm người tốt cho trót. Huống chi người ta còn gọi mình là tiên sinh.
He he, cách xưng hô này cũng khách sáo phết.
Đường Nghiệp lên lầu, Ninh Vũ Nhi tay trái ôm eo, tay phải cầm mấy gói đồ ăn Đường Nghiệp đưa, rụt rè đi theo sau anh. Vẻ mặt cô căng thẳng, từ từ tăng tốc bám sát sau lưng Đường Nghiệp.
Một zombie một người lên tầng hai, trên hành lang hình chữ Hồi có năm sáu con zombie đang đi lại. Ninh Vũ Nhi bỗng gặp một người quen đã biến thành zombie, cô đột nhiên hét toáng lên.
“Đó... đó là Cao Oánh!”
Gào! Gào!
Tiếng hét của cô lập tức thu hút tất cả zombie lại đây, trên lầu cũng vang lên tiếng gầm của zombie. Sắc mặt Ninh Vũ Nhi lập tức tái nhợt, con zombie bị cô chỉ mặt gọi tên là Cao Oánh đang giương nanh múa vuốt lao về phía cô.
Đường Nghiệp cuối cùng cũng hiểu được ý nghĩa của câu “phụ nữ đúng là phiền phức”. Móng tay hai bàn tay anh vươn dài, đâm xuyên qua đầu Cao Oánh.
Phịch!
Xác của Cao Oánh quỳ sụp xuống đất. Ninh Vũ Nhi ngơ ngác nhìn xác nó, cô cứ ngỡ tầng hai không còn zombie nào, nhưng thị lực của cô làm sao có thể nhìn rõ mọi thứ trong bóng tối? Màn đêm như sương mù dày đặc, vô số bóng ma đang phô bày thân thể xấu xí của mình trong sương!
“Xin lỗi, tiên sinh, tôi sai rồi, tôi không muốn vào trong!”
Đường Nghiệp túm lấy thân hình nhỏ bé của Ninh Vũ Nhi, mặc kệ cô la hét, ném cô vào một phòng ký túc xá không có zombie bên cạnh. Sau đó, anh nhìn đám zombie nghe tiếng kéo đến, trong mắt lóe lên tia khát máu!
Gào...
Anh tung một cú đấm thật mạnh vào con zombie vừa đến gần, lực đấm cực mạnh hất văng nó vào bức tường bên cạnh. Anh quay người, dùng móng vuốt của tay kia cào nát đầu con zombie vừa xuống tầng hai, sau đó lại quay lại xử lý nốt con zombie bị hất vào tường!
Binh! Binh! Binh!
Tiếng đánh nhau bên ngoài không ngừng vang lên. Ninh Vũ Nhi nép mình bên cửa, trong lòng lo lắng cho Đường Nghiệp. Nhưng đám zombie bên ngoài căn bản không tấn công được Đường Nghiệp, đối với anh mà nói, đây chỉ là một cuộc tàn sát!
Đường Nghiệp giải quyết xong con zombie cuối cùng chạy đến. Nghe bên ngoài không còn động tĩnh, Ninh Vũ Nhi liền mở cửa chạy ra.
“Tiên sinh, anh, anh không sao chứ...”
Đường Nghiệp thấy cô ra ngoài thì nhíu mày, nhưng câu nói tiếp theo của cô lại khiến lòng anh ấm áp, một cảm giác len lỏi thẳng vào linh hồn. Hơn mười năm qua, đây là lần đầu tiên anh nghe được lời quan tâm từ người khác.
Dĩ nhiên, hồi bé anh cũng từng có, khi vì cô em gái Sở Vân Huyên mà đánh nhau với một đám côn đồ đến đầu rơi máu chảy, cô cũng đã quan tâm anh.
Trong bóng tối, Ninh Vũ Nhi không nhìn thấy biểu cảm trên mặt Đường Nghiệp. Anh không nói gì, xách một xác zombie lên định ném xuống cửa sổ.
Ninh Vũ Nhi nhìn đống xác trên mặt đất, miệng ọe một tiếng, nước mắt chực trào ra.
“Tiên sinh, anh làm gì vậy... A, hay là chúng ta chôn cất họ đi, họ cũng từng là con người mà.”
Ninh Vũ Nhi thấy hành động của Đường Nghiệp, liền lí nhí nói với anh. Nhưng Đường Nghiệp hoàn toàn không để ý đến cô, ném thẳng xác zombie đang xách trên tay ra ngoài cửa sổ.
Bịch!
Đường Nghiệp quay lại, kéo một cái xác khác. Lời nói của cô thật vô lực. Ninh Vũ Nhi thấy anh không đáp lại, cũng không nói gì nữa, lặng lẽ nhìn anh.
Đường Nghiệp dọn dẹp xong tất cả các xác chết rồi đi lên lầu, Ninh Vũ Nhi cũng rón rén đi theo.
Tầng ba, tầng bốn, tầng năm...
Đường Nghiệp dọn sạch zombie ở tất cả các tầng, sau đó lại kiểm tra từng phòng một, xác nhận không còn con nào mới xuống tầng một đóng cửa lại. Suốt quá trình đó, Ninh Vũ Nhi luôn bám sát theo anh.
Làm xong mọi việc, Đường Nghiệp nhìn về phía Ninh Vũ Nhi, cô cũng đang căng thẳng nhìn anh. Ánh mắt Đường Nghiệp từ từ chuyển sang bàn tay phải đang cầm đồ ăn của cô.
Hừ hừ... Gào...
Ninh Vũ Nhi nghe thấy tiếng anh phát ra thì run lên, không biết Đường Nghiệp đang nói gì.
Thôi được rồi, cô căn bản không hiểu anh đang gầm gừ cái gì, mà ý thật sự của Đường Nghiệp là: Cô không ăn à?
Đường Nghiệp thấy cô ngơ ngác, cũng biết cô không hiểu ý mình, liền không lên tiếng nữa. Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm. Từ khi tận thế bùng nổ, rất nhiều máy móc, nhà máy của con người ngừng hoạt động, không còn thải ra khí thải ô nhiễm môi trường, bầu trời đêm ở thành phố vốn không thấy được sao giờ đây cũng đã lộ ra dải ngân hà lấp lánh.