Chương 347: Giết gà dọa khỉ. (2)
Cả con phố ngoại từ tiếng khóc lóc van xin tới khản giọng của thê nhi Trương thiết tượng chỉ có tiếng quát tháo của quan binh, tiếng chiêng la, bách tính bàn tán rất nhỏ, chỉ đủ cho người bên cạnh nghe thấy, không dám nói to.
Sau một hồi chiêng kéo dài, thấy không còn ai ra xem nữa, biết người trong khu vực này tới hết rồi, viên quan binh làm công tác tuyên truyền kia mới lên giọng nói lớn:” Các vị hương thân phụ lão, quan binh vào thành là tiễu phỉ, để đảm bảo bình an cho toàn bộ bách tính trong thành. Hiện giờ đại quân thiếu lương không thể chiến đấu, người đói khổ chết đói đầy đường, vậy mà những kẻ có dư lương thực không biết đồng cam cộng khổ, chia ngọt xẻ bùi đã đành, lại còn lợi dụng khó khăn, thu lợi bất chính, thử hỏi chúng còn là con người nữa không?”
“ Có nhà bán thê tử mà đổi lấy được một cái bánh bao, lão nhân trong nhà cần một bát cháo vượt qua hiểm ngèo, nhưng toàn bộ gia sản đem đi cũng bị đám gian thương lạnh lùng lắc đầu nói không đủ, trẻ nhỏ chưa hiểu chuyện đã chết trong cái đói dày vò ... Xin hỏi mọi người, loại hành vi đó có khác gì đám phản tặc? Khác gì những kẻ thổ phỉ? Có đáng hận không?”
Truyện "Ta Là Tiểu Lang Trung Chương 347: Giết gà dọa khỉ. (2)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này