Chương 12: Cao Nhân
Đột nhiên, Bạch Xà xoay người, dùng hết khí lực bú sữa mà phát cuồng bỏ chạy vào đại sơn.
Ngay vừa rồi, Bạch Xà đã xác nhận thế giới này chính là một thế giới tu tiên có yêu quái có tu sĩ, cảm ứng nhiệt rõ ràng cảm nhận được trên không trung có người đang bay, không sai, chính là đang bay, sau đó đặc trưng hồng ngoại thân nhiệt đại biểu cho sinh mệnh của đám thổ phỉ trên mặt đất liền liên tiếp hạ xuống nhiệt độ, thân nhiệt hạ thấp đâu phải phát sốt nhẹ, đó là vì tử vong mà dần dần lạnh đi a!
Kẻ có thể bay trên trời đều là thần tiên, mà thần tiên xưa nay thích hàng yêu trừ ma, Bạch Xà không thể không liều mạng chạy trốn.
Trong sơn lâm.
Một đạo bạch quang lướt qua, tuy đã chui vào đại sơn nhưng nỗi bất an trong linh hồn Bạch Xà vẫn chưa tiêu tán, vì giữ mạng nên chỉ có thể một khắc cũng không dám buông lơi mà liều mạng chạy trốn.
Ngoài núi, một đôi mỹ mâu nhìn về phương hướng Bạch Xà biến mất...
Bóng trắng trên mặt đất không ngừng vượt qua gò núi băng qua khe suối, men theo dòng nước đã dẫn mình ra khỏi đại sơn mà một mực chạy ngược lên thượng du, động vật khi gặp nguy hiểm ý niệm đầu tiên chính là chui về hang ổ của mình, Bạch Xà cũng nghĩ như vậy, thực sự không được thì chui xuống đáy đầm sâu trốn 10 ngày nửa tháng.
Nó không biết rằng trên không trung có người đang bay, hơn nữa còn hứng thú dạt dào nhìn chằm chằm nó diễn trò chạy trốn.
Trên không, trên một thanh phi kiếm đứng 3 người, không sai, phi kiếm, chính là loại có thể đạp lên mà bay ấy, phỏng chừng nếu Bạch Xà nhìn thấy sẽ trực tiếp kinh rớt cằm, từng vô số lần mơ tưởng đạp bảo kiếm bay qua bay lại, nay đã thành hiện thực, bất quá người bay lại là kẻ khác.
2 đứa nhỏ ôm chặt lấy một nữ tử, nữ tử ấy chừng khoảng 30 tuổi, tú nhã tuyệt tục, tú ngoại tuệ trung, rất đẹp, đôi mắt to xinh đẹp lấp lánh thần thái thông tuệ, thân mặc váy thức bạch đạo bào, đầu đội bạch ngọc quan, tóc dài xõa vai, bạch phi phong thêu hoa mai theo gió khẽ lay động, tựa tiên nữ nơi cửu thiên.
“Ta xem con bạch trùng nhà ngươi còn chạy được đi đâu, sư phụ, mau mau giết nó đi.” Tiểu nam hài chỉ vào Bạch Xà trong rừng, tức giận nói.
2 hài tử chừng 10 tuổi, một nam một nữ, lưng đeo bảo kiếm, thân mặc đạo bào nền trắng hoa văn vân màu lam, chân đi Thanh Vân Lý, tóc mai dùng ngọc trâm cố định, tựa tiên đồng trong thần thoại.
Nữ tử cười cười.
“Ồ? Vì sao phải giết nó.”
“Con bạch trùng này giữa thanh thiên bạch nhật mà dám làm họa nhân gian, không giết không đủ để bình dân phẫn!”
“Vậy nó giết đều là hạng người gì?”
“Hạng người gì ư? Đương nhiên là giết thôn dân, nếu không phải chúng ta tới sớm, chỉ sợ vị Bà Lão kia đã thảm tao độc thủ rồi, không tin người hỏi sư muội đi.”
Tiểu nam hài nhìn sang tiểu nữ hài bên kia, tiểu nữ hài nghĩ nghĩ rồi gật đầu.
Nữ tử lắc đầu khẽ than.
“Mộc Nhi, Linh Nhi, đọc vạn quyển sách không bằng đi vạn dặm đường, những gì ở trước mắt chưa chắc đã là sự thật, vi sư quả thực nên thường xuyên dẫn hai đứa xuống núi mới phải, người không phải toàn là người tốt, yêu cũng chưa chắc đều là làm ác, tặc nhân tàn phá là ác, Bạch Xà giết ác nhân mà không từng thương tổn thôn dân vô tội, các ngươi nói xem, là con xà kia đáng hận hay là đám tặc nhân ác quán mãn doanh kia đáng hận hơn?”
2 tiểu gia hỏa cúi đầu không nói, bất quá trong lòng vẫn chưa thể tiếp nhận chuyện yêu nghiệt cũng có lương thiện.
Nữ tử dường như biết được điều hai đồ đệ đang nghĩ.
“Hãy nhớ kỹ, phàm sự đều phải nghĩ 3 lần rồi mới làm, chớ để bề ngoài che mờ đôi mắt.”
“Vâng, sư phụ.”
“Con Bạch Xà kia đã trở về ổ rồi, chúng ta xuống xem thử.”
Bạch Xà thở hồng hộc chạy về sơn cốc, rốt cuộc thả lỏng một hơi, không ngừng đào vong khiến thể lực tiêu hao quá lớn, mệt mỏi đến không sao nói rõ, thuần thục bám leo lên cổ ngân hạnh thụ, thường xuyên quấn quanh trèo bò đến nỗi cành thân cổ thụ bị mài đến bóng nhẵn.
Bên ngoài núi sáo lộ quá sâu, quyết không thể ra ngoài nữa!
Bạch Xà hạ quyết tâm, cho dù bên ngoài núi vàng ròng đầy đất nó cũng không đi, ai muốn thế nào thì thế ấy, nó không đi nữa.
Giữa không trung, 3 người buồn cười nhìn Bạch Xà thú vị kia, nữ tử đảo mắt nhìn quanh, nơi đây tuy không phải động thiên phúc địa gì, nhưng cũng là một nơi không tệ, linh khí còn được, thuộc loại tu sĩ ghét bỏ tinh quái xem thường, tiểu yêu mới khai linh trí dùng để tu luyện thì đã đủ rồi, đầm sâu trong sơn cốc cùng thế núi xung quanh nghiễm nhiên là một bức trận đồ tụ linh thô ráp, cây cổ ngân hạnh kia chính là trận nhãn, Bạch Xà quả thật có chút cơ duyên.
Thân hình chợt lóe, 3 người xuất hiện trên cự thạch dưới tàng cây, tiểu nữ hài hiếu kỳ khom lưng đưa tay sờ sờ cự thạch bị Bạch Xà mài đến bóng nhẵn.
Bạch Xà ngây dại...
3 kẻ này là thần tiên hay người tu luyện? Đột nhiên bị người đuổi tới tận ổ cũ, nhất thời không biết nên chạy hay nên tiếp tục giả vờ là dã thú tầm thường chơi trò hắc đăng hạ, thân thể theo bản năng làm ra động tác, lộ ra 2 chiếc răng nanh sắc nhọn ở hàm trên phát ra tiếng cảnh cáo.
“Tê!”
Nữ nhân kia rất đẹp, nếu không mỉm cười với mình thì sẽ còn đẹp hơn, Bạch Xà thầm nghĩ như vậy.
“Một con tiểu xà vừa mới ngưng khí mà linh trí lại rất cao, thú vị.”
Nghe vậy, Bạch Xà vừa mới cong người bày ra tư thái công kích lập tức từ bỏ phản kháng, men theo thân cây trượt xuống mặt đất cuộn thành một vòng, đầu và thân đều phục sát mặt đất cầu xin tha thứ, bằng không còn có thể làm sao, không thấy bảo kiếm của người ta đều lơ lửng giữa không trung hay sao! Đó chính là Kiếm Tiên a!
Cúi đầu không dám động đậy, chỉ mong đại nhân vật không xem con xà như mình ra gì, ngay sau đó, thông qua khứu giác nhạy bén phát hiện có người đi tới trước mặt mình, bụng xương không cảm nhận được chấn động, không cần phải nói, nhất định là công lực kẻ nọ đã cao đến trình độ đạp tuyết vô ngân, phải biết trước mắt rõ ràng có 3 người mà mình chỉ có thể cảm nhận được 2 hài tử, còn nữ tử kia chỉ có thể dựa vào khứu giác để xác định phương hướng.
Nữ tử đang quan sát Bạch Xà.
Bạch Xà rất tầm thường lại có chút khác biệt, chỉ mạnh hơn dã thú bình thường một chút, sơn tinh dã quái thông thường linh trí đều không cao, vậy mà con Bạch Xà này linh trí cực cao, lúc nãy nhìn thấy sư đồ 3 người bọn họ thì kinh ngạc sững sờ rồi bỏ chạy, lại còn giả ngu, sau một câu nói của mình liền lập tức xuống đất nhận mệnh, rất thú vị.
Rất nhanh, trong đầu nữ tử liền nảy ra một ý nghĩ thú vị.
“Tiểu xà, theo ta lên núi làm một con thủ môn yêu thú, có được chăng?”
Kỳ thực trước đó nữ tử không có ý định này, thuần túy chỉ vì hiếu kỳ tới xem, giết thời gian vô vị ngoài lúc tu luyện, cũng không phải vì dã thú có linh trí cao, tuy Bạch Xà thông minh nhưng trên đời này yêu quái linh trí cao nhiều vô kể, điều khiến nàng thay đổi chủ ý là một thân vảy rắn xinh đẹp tinh tế bóng mượt của Bạch Xà, nữ nhân vẫn là thích những thứ đẹp đẽ, cũng như nhìn thấy một chuỗi tay đẹp đương nhiên sẽ muốn mua xuống.
Bạch Xà ngẩng đầu nhìn nữ nhân kia đang nhìn chằm chằm bộ vảy rắn xinh đẹp của mình với vẻ động tâm, đành phải gật đầu đồng ý.
Nếu không đồng ý, tuy xác nhận nữ nhân kia không phải người xấu, tâm địa lương thiện, nhưng lỡ đâu nàng nổi ác tâm muốn làm một cái ví da rắn thì phải làm sao?
Không thể không nói lòng người thời cổ vẫn còn không tệ, thích thì đem nguyên con rắn về nhà giữ cửa, chứ không giống địa cầu hiện đại trực tiếp lột da rắn làm ví tiền túi xách rồi mang đi khoe khoang suốt ngày.
2 hài tử thì chẳng sao cả, trái lại còn cảm thấy có thêm một con rắn cũng khá thú vị.
Đối với một con yêu xà cấp thấp, không cần phải nói quá nhiều, nữ tử phất ống tay áo một cái hút Bạch Xà vào trong tay áo, trước mắt Bạch Xà tối sầm rồi hôn mê bất tỉnh, được rồi, bị người ta xem như đồ vật rồi.
Mạng ta thôi rồi...
(Hết chương)