Chương 13: Thượng Sơn Thủ Điện
Sau khi tỉnh lại, Bạch Xà phát hiện mình đã đứng tại lưng chừng một ngọn núi cao nguy nga nào đó, liếc mắt đầu tiên liền thấy trên một khối cự thạch cao tới 7 tầng lầu có viết 3 đại tự bút tẩu long xà, Thần Hoa Sơn.
Hoa Sơn đột ngột vút tận thương khung, trấn đoạn khôn duy muôn ngàn phong.
Ngàn vạn ngọn núi uốn lượn, trời đất khoáng đạt, nhớ kiếp trước từng đến Hoa Sơn ở địa cầu du ngoạn, nhưng ngọn núi này còn cao hơn, lớn hơn, hiểm hơn, tuấn tú hơn cả Hoa Sơn. Bạch Xà biết mình đã gặp phải cao nhân rồi. Ban đầu đối với chuyện bị bắt về trông cửa cho người ta còn rất chống đối, nay xem ra vận khí cũng không tệ, có chỗ dựa thì sống mới dễ, dù cao nhân có tiện tay ném đi thứ không cần dùng nữa, cũng đủ khiến một con rắn như nó được lợi vô cùng.
Nữ tử dẫn theo 2 tiểu đồ đệ vừa đi vừa cười nói hướng lên núi bước tới, Bạch Xà bám sát phía sau.
Dọc đường đi tới, dù là cái mắt cận thị nặng như Bạch Xà cũng biết phong cảnh đẹp đến nhường nào.
Men theo bậc đá xuyên qua bên vách núi, lớn nhỏ thác nước đâu đâu cũng thấy, đầm nước trong suốt có thể nhìn thấy du ngư, vách núi cheo leo cùng những dãy núi trùng điệp đâm thẳng lên tận mây xanh, khe núi vạn trượng quái thạch lởm chởm, trong núi đại điện tầng tầng lớp lớp như thiên cung, giữa các sơn cốc còn có thạch kiều trường lang nối liền, có tùng già mọc trên cự thạch hoặc bên cạnh thác nước, mây mù lượn lờ như bích hải sinh ba, thanh phong lướt qua, giữa biển mây thạch đình ẩn hiện, nếu lúc này ngồi ngay ngắn trong đình, bên cạnh thêm một hồ thanh tửu, tay khảy cổ tranh, thì quả thật là tiên cảnh nhân gian.
Ngẩng đầu rắn nhìn lên bầu trời, một bức trận đồ khổng lồ đang chầm chậm xoay chuyển, chẳng trách không bay lên núi mà lại đi bộ trở về, trên không hẳn là cấm khu phi hành.
Trên đường núi lát đá thỉnh thoảng gặp được những tu sĩ hoặc già hoặc trẻ mặc bạch để lam văn đạo bào xuống núi, thấy nữ tử đều hành lễ nhường đường.
Đám tu sĩ này trông có vẻ rất giàu có, y phục không phải ngân tuyến thì cũng là kim ti, lại còn có bảo kiếm siêu thoát phàm phẩm, cho rắn một cảm giác rằng nếu bắt đám người ấy rồi ra sức vặn một cái, e là có thể ép ra được 2 vốc mỡ.
Dọc đường đi nghe được rất nhiều tin tức.
Nơi đây là Thuần Dương Cung, nữ tử tên là Vu Dung, chính là sư muội của chưởng môn trong cung, tiểu nam hài kia tên Dương Mộc, tiểu cô nương nhỏ hơn tên Từ Linh, là thân truyền đệ tử của Vu Dung, nghe nói dưới trướng Vu Dung trong Thuần Dương Cung chỉ có vỏn vẹn 2 đệ tử này, vô số người chen nát đầu muốn nhập môn cũng không được.
Xem ra mình đã bám được một nhà quyền quý rồi a...
Không bao lâu sau, tới trước sơn môn bài phường to lớn cổ phác, hơn chục kẻ thủ môn khiến Bạch Xà căng thẳng vô cùng, trên thạch chất bài phường viết 3 đại tự linh khí dồi dào ‘Thuần Dương Cung’, chẳng hiểu vì sao, sau khi bước vào sơn môn mới phát hiện không khí nơi này đặc biệt tươi mát.
Men theo sau 3 người mà du hành, đi ngang qua rất nhiều quảng trường đệ tử luyện công, đi ngang qua từng tòa tinh mỹ đại điện, bước qua từng đạo thạch kiều trường lang, thật lâu sau mới tới trước một tòa cung điện tinh mỹ hẻo lánh mà yên tĩnh. Cung điện dựng bên bờ vực, thương hải vân phù, cổ tùng thương kính.
Nhìn đại điện trống không chỉ có đúng 3 người, Bạch Xà cuối cùng cũng hiểu vì sao bọn họ đem mình trở về, hóa ra thật sự là tìm mình đến giúp trông cửa lớn.
Bất kể thế nào, không cần lo lắng bị biến thành ví tiền, túi đeo hay món canh rắn mỹ vị, vậy đã là cực tốt rồi.
Chẳng cần dập đầu dâng trà, cũng chẳng có nghi thức gì, bắt một con xà tinh về trông cửa lớn chứ đâu phải thu đồ đệ, không cần thiết phải bày vẽ nghi thức gì.
“Tòa đại điện này từ nay về sau sẽ là nơi nương thân của ngươi, thần miếu trên đỉnh núi gần đây ngươi cũng phải chú ý tuần tra, ta đã thông báo với thiện phòng và nội vụ xứ rồi, ngươi có thể tới thiện phòng dùng bữa, ngoài ra phải ghi nhớ không được tùy ý xông loạn, nếu không sẽ chẳng ai cứu nổi tính mạng ngươi.” Vu Dung nghiêm túc nói.
Bạch Xà gật gật đầu, không gật đầu cũng không được.
Thấy Bạch Xà linh tính dạt dào như vậy, Vu Dung cảm thấy vô cùng hài lòng, sau đó cũng chẳng thèm để ý bên cạnh có Bạch Xà hay không, trực tiếp bắt đầu dạy dỗ 2 đệ tử tu hành.
Bạch Xà dứt khoát giả bộ không hiểu, tìm một chỗ trong đại điện cuộn mình thành một đoàn mà lén nghe.
Trong 2 đệ tử, Dương Mộc không được thân thiện với Bạch Xà cho lắm, động một chút là trợn mắt nhìn nhau, còn tiểu nha đầu Từ Linh thì đặc biệt tinh nghịch, thỉnh thoảng lại chìa tay sờ sờ vảy rắn của Bạch Xà. Đột nhiên không cần lo chuyện săn mồi, cũng chẳng cần cảnh giác thiên địch, khiến nó có chút không quen, nơi này rất yên tĩnh, cũng rất an toàn.
“Đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật...”
Câu nói quen thuộc, Bạch Xà chỉ nhớ kiếp trước dường như mình đã từng nghe qua, nhìn thì có vẻ đơn giản nhưng thực tế lại đặc biệt thâm ảo. Ngoài đại điện, tiên hạc giương cánh, mây mù cuồn cuộn, trong đại điện, một con Bạch Xà quang minh chính đại trộm nghề...
…………
Từ đó, Bạch Xà bắt đầu cuộc sống tu luyện.
Không có việc gì thì đi quanh cung điện vài vòng, dọa chuột đuổi muỗi, sau đó chạy ra khoảng đất trống trước điện nhìn Vu Dung và 2 đệ tử luyện công, sáng sớm thì tới bên bờ vực thổ nạp vân vụ, rảnh rỗi liền nhìn chằm chằm vào bình ngọc trên trà án của Vu Dung, bên trong có đan dược mỹ vị, bất quá đó không phải thứ một con rắn có tư cách được ăn.
Liền một mạch trôi qua 3 ngày, Bạch Xà rốt cuộc nhớ ra mình nên ăn chút gì đó, có thể không tu luyện, nhưng tuyệt đối không thể không ăn đồ, đó là di chứng để lại từ thuở nhỏ từng chịu đói.
Rời khỏi cung điện thuộc về Vu Dung, trên cổ Bạch Xà đeo một khối ngọc bội, men theo hướng thiện phòng mà bò đi.
Ngọc bội là do Vu Dung làm, nàng sợ trong cung có đệ tử không rõ ngọn ngành mà một kiếm giết chết Bạch Xà, đối với việc này Bạch Xà bày tỏ rất hài lòng, còn sống dù sao cũng tốt hơn bị làm thịt.
Dọc đường bò qua non xanh nước biếc và tiểu thạch kiều, lưỡi rắn khẽ thè ra, không bao lâu sau liền lần theo mùi vị mà tới thiện phòng.
Thiện phòng rất lớn, phải cung ứng bữa ăn cho toàn bộ người trên núi, người tu luyện không cần ngày nào cũng ăn cơm, điều đó không sai, nhưng dù sao cũng phải chiếu cố đồ ăn cho đệ tử cấp thấp bình thường cùng tạp dịch trên núi, nơi đây rất náo nhiệt, có hơi giống đại thực đường, dựa theo quy mô thực đường mà suy đoán, Bạch Xà đoán trên núi ít nhất cũng có gần 10000 người.
Dưới vô số ánh mắt dõi theo, Bạch Xà uốn lượn bò vào thực đường, từ xa đã nhìn thấy một đại thúc mập mạp đang vẫy tay.
“Bên này, con rắn kia, tới bên này~”
Bạch Xà phục tùng an bài, lắc lư bò tới hậu trù, lại là một phen vây xem, qua một lần này, phỏng chừng ai ai cũng biết trên núi có thêm một con Bạch Xà rồi.
Đại thúc mập mạp chuẩn bị một cái chậu gỗ lớn ở hậu trù, trong chậu đựng đầy thú nhục cốt cách khó xử lý, còn có cả những khối thịt quá béo.
Rất không tệ, mỡ đối với rắn mà nói chẳng sao cả, lại còn giàu dinh dưỡng.
Cúi đầu, dễ dàng nuốt sạch toàn bộ thức ăn trong chậu, Bạch Xà gật gật đầu với đại thúc mập, rồi xoay người bò trở về, để lại phía sau đại thúc mập tặc lưỡi ngạc nhiên, ước chừng đây là lần đầu tiên trong đời hắn, ngoài việc cho người ăn no, còn nuôi no cả rắn.
Đi ngang qua một con suối nhỏ, nó bèn thò đầu rắn vào trong nước rửa rửa, tẩy đi vết máu nơi khóe miệng.
Nhìn nhìn tiên hạc bên cạnh bị dọa bay lên cây, Bạch Xà cảm thấy mình vẫn nên tạm thời đừng trộm ăn tiên hạc thì hơn, ai mà biết đó có phải là thứ ai nuôi hay không, cùng lắm sau này nửa đêm lén lút ăn vụng.
Bò trở về cung điện thuộc về Vu Dung, cuộn mình trên cự thạch bên bờ vực mà ngủ, canh giữ đại điện ư? Nơi quỷ quái này căn bản chẳng ai dám trộm tới được, Bạch Xà mới không tin quanh đại điện lại không có trận pháp.
Dưới trướng Vu Dung, Dương Mộc cứng nhắc, Từ Linh tinh nghịch, tiểu nha đầu lúc nào cũng nhàn không yên, từ sau khi có thêm một con Bạch Xà, hai tròng mắt lại càng sáng rực, hễ rảnh là chạy tới tìm Bạch Xà chơi đùa. Này không, Bạch Xà vừa mới ngủ thì đã nghe thấy có người bước tới.
Mở mắt rắn ra, đôi mắt cận thị phải khó khăn lắm mới nhìn thấy là Vu Dung đi tới, bất quá... hình như không đúng.
“Bạch Xà! Ngươi sao có thể lười biếng! Mau mau đi làm việc!”
‘Vu Dung’ trước mắt lên tiếng quở trách Bạch Xà.
Bạch Xà thè lưỡi mấy cái, sau đó lười biếng cúi đầu tiếp tục ngủ.
“Ây da da! Lại bị ngươi nhìn thấu rồi, chẳng vui gì cả.”
Huyễn thuật rút đi, hiện ra Từ Linh, bất quá chỉ là Từ Linh biến thành dáng vẻ sư phụ chạy tới trêu chọc Bạch Xà mà thôi. Bạch Xà từ chỗ ban đầu giật nảy mình rất nhanh đã phát hiện sơ hở, huyễn thuật chẳng qua chỉ mê hoặc thị tuyến, mùi vị của Từ Linh và Vu Dung không giống nhau, lưỡi rắn rất dễ dàng bắt được nhân tử khí vị, hơn nữa nhìn từ hồng ngoại tuyến, vóc dáng bé nhỏ của Từ Linh thực sự quá rõ ràng.
(Hết chương)