Chương 14: Con Rắn Thu Phế Phẩm
Ở Hoa Sơn dạo chơi trong vô số cung điện lầu các mấy ngày, rốt cuộc cũng hiểu rõ đại khái tình hình.
Thuần Dương Cung, nghe nói là do một vị đại năng tiên giới sáng lập, chính là trấn quốc thần tông của Đại Đường Đế Quốc, nội tình thâm hậu, cao nhân vô số, kẻ thành tiên rất đông, không hổ là thiên hạ đệ nhất tông môn.
Đại khái chia làm 5 mạch, lần lượt là Ngọc Hư nhất mạch của chưởng môn Lý Tương Ngôn, cùng 4 vị sư huynh muội đồng bối với chưởng môn, Cố Thương Vũ Kim Hư, Giang Ly Linh Hư, Kỳ Vân Tử Hư, cuối cùng là Thanh Hư nhất mạch của Vu Dung, ngày thường mỗi người trấn giữ một ngọn phong, nơi Bạch Xà ở chính là Thanh Hư Cung.
Thiên hạ cơ hồ mỗi người từ thuở nhỏ đều có ước nguyện nhập Thuần Dương tu tiên vấn đạo trường sinh bất lão, ngặt nỗi bị tư chất hạn chế, người có thể nhập sơn vạn kẻ mới có 1, phàm là kẻ có thể vào sơn môn, không ai không phải nhân kiệt đương thế, thuộc loại linh khí xông thẳng thiên linh cái, ngay cả nắp quan tài cũng ép không nổi.
Thuần Dương Cung là đứng đầu danh môn chính phái, được người đời kính trọng nhất, hạo nhiên chính khí, đức thiện cương chính, bất kể tà tu hay yêu ma gây họa nhân gian, đệ tử Thuần Dương xuống núi du lịch ắt sẽ chấp kiếm trừ ác, điều quan trọng nhất là người của Thuần Dương Cung một lòng tu hành, đối với phàm thế chẳng mấy hứng thú, đó cũng là nguyên nhân vì sao đế vương nhân gian tôn Thuần Dương làm trấn quốc thần tông.
Một lòng nghĩ tới thoát tục thành tiên, lại còn ham thích trừ ác, giáo phái tốt đẹp như vậy quả thực chính là phúc âm của kẻ cầm quyền.
Bạch Xà cảm thấy mình đã ôm được bắp đùi rồi, hơn nữa còn là loại bắp đùi đầy lông chân cực kỳ rắn chắc, đây chính là trấn quốc thần tông, ai dám đánh lên núi gây chuyện? Quả thực là phúc địa tốt nhất để ăn no chờ chết, ừm, còn phải khéo léo nịnh nọt một phen, miễn cho bị một cước đá xuống núi.
Vì thế, Dương Mộc và Từ Linh phát hiện con Bạch Xà lười biếng kia gần đây chăm chỉ hơn rất nhiều...
Trong sơn lâm chung quanh cung điện, đừng nói chuột, đến một con sâu hôi cũng chẳng có, chỉ cần Bạch Xà bò ngang qua nơi nào, khí tức loài rắn để lại liền khiến đám chuột kia sợ đến bỏ nhà chạy trốn, một con Bạch Xà chỉ trông coi đại điện mà lại còn hao tâm tổn lực chỉnh đốn cả hoàn cảnh xung quanh.
Trong cung điện chuyên thuộc Thanh Hư nhất mạch của Vu Dung, tính cả Vu Dung mới chỉ có 3 người, cộng thêm 1 con rắn.
Nói là bắt về trông cửa, kỳ thực chỉ là một con sủng vật dùng để dưỡng nhãn, chẳng cần ngày ngày canh giữ cổng, Bạch Xà nhàn rỗi vô sự bắt đầu suy tính làm sao tăng nhanh tốc độ tu luyện.
Tiên sơn phúc địa cơ duyên rất nhiều, ví như mùi linh đan diệu dược nồng đậm theo gió từ Linh Hư Cung thổi sang.
Linh Hư nhất mạch chuyên chú chế dược luyện đan họa phù, y thuật cao tuyệt, là ngọn phong chuyên ty y dược luyện đan của Thuần Dương, nếu cho rằng đệ tử Linh Hư nhất mạch chỉ biết luyện đan chứ không biết đánh đấm thì sai rồi, luyện đan cần nền tảng vững chắc, thêm nữa ngày thường luyện đan chế dược, y thuật cứu người, bằng hữu nhiều vô kể, kiếm pháp bảo bối gì cũng có thể kiếm được, tài đại khí thô.
Bạch Xà chính là nhắm vào đám đệ tử Linh Hư tài đại khí thô mà tới, đám gia hỏa này giàu có vô cùng, chỉ cần tới đây nhặt chút rác rưởi tuyệt đối sẽ có chỗ tốt, giống như chơi trò chơi vậy, đại hào cao thủ không thèm để ý rác rưởi, nhưng với tiểu hào thì đống rác ấy chính là bảo bối.
Trên liên hoa thạch tọa trước đại điện Linh Hư Cung đặt một tôn luyện đan lô khổng lồ hình hồ lô, đan lô khắc đầy trận pháp, 8 góc treo đồng linh, cũng chẳng biết treo đồng linh trên đan lô có ý nghĩa gì, Bạch Xà nhìn chằm chằm đan lô hồi lâu cũng chẳng hiểu ra sao, bèn tự nhiên như quen thuộc đi xuyên qua đại điện tiến về hậu viện.
2 đệ tử trông coi đại điện phảng phất như không nhìn thấy.
Tin tức Vu sư thúc mang về một con Bạch Xà rất nhanh truyền khắp Hoa Sơn, ban đầu còn tưởng là dị thú hiếm có gì đó, kết quả lại chỉ là một con Bạch Xà bình thường, mọi người liền mất hứng thú.
Còn chuyện ngăn cản thì cũng chẳng cần thiết, chẳng qua chỉ là một con sủng vật xà mà thôi, cùng lắm ở trong Linh Hư Cung nhặt chút dược tra mà ăn.
Không sai, Bạch Xà chính là tới nhặt dược tra và phế đan luyện đan thất bại để ăn, nói tới đây phải cảm tạ năng lực thôn thực cường đại cùng năng lực tiêu hóa đáng sợ của loài rắn, kẻ hiểu biết về loài rắn đều biết, rắn có thể nuốt con mồi lớn hơn miệng mình rất nhiều, hơn nữa bản thân Bạch Xà lại thuộc loại da lông xương cốt lân giáp đều có thể tiêu hóa, quá trình tiêu hóa có thể kéo dài mấy ngày, thậm chí hơn 10 ngày, đủ thấy năng lực tiêu hóa phân giải mạnh tới mức nào.
Bò tới bên ngoài luyện đan thất, nó nhìn cũng chẳng buồn nhìn đám đệ tử Linh Hư vì hiếu kỳ mà tới vây xem, đi tới chỗ ngồi chuyên thuộc của mình, cuộn thân lại, lặng lẽ chờ đợi.
Bất luận là luyện đan hay chế dược đều rất dễ thất bại, phế tra sinh ra là thứ không thể dùng được, nhất là phế đan có độc, dễ dẫn tới phản ứng trúng độc, phương thức xử lý thông thường là gom lại, ghi chép đăng ký rồi mới vứt bỏ, nay lại có công dụng mới, cho rắn ăn.
Tên đệ tử lớn tuổi phụ trách quản lý phế tra nhìn nhìn đám phế đan vừa mới được đưa tới, dùng bút lông ghi chép lại rồi đặt sang bên cạnh.
Bạch Xà há miệng rắn, nhắm vào hơn 10 viên phế đan trong đĩa sứ, dùng sức hút một cái, phế đan bị hút vào miệng rắn, sau đó nó lại cuộn mình tiếp tục ung dung chờ đợi.
Năng lực nhiếp thủ của loài rắn được Bạch Xà phát huy đến cực hạn.
Tên tu sĩ kia hài lòng cười cười, con Bạch Xà này cũng có chút công dụng, đỡ cho mình phải đi xử lý phế đan, món này chẳng có tác dụng gì, thật không hiểu ăn vào có ích lợi gì.
Phế đan dược tra đối với nhân loại mà nói là vô dụng, lại còn chứa độc tố, nhưng đối với Bạch Xà mà nói lại là đại bổ phẩm, có độc là nói tương đối với nhân loại mà thôi, huống chi dựa vào khứu giác cũng có thể phân biệt được thứ nào ăn được, thứ nào có độc.
Tới Linh Hư Cung lăn lộn nhặt phế đan dược tra đã gần 1 tháng, tu vi của Bạch Xà tăng vọt không ngừng.
Trong điện đi ra 2 nữ tu, lấy ra 2 viên đan dược phẩm tướng không được tốt lắm để đùa rắn.
“Đại Bạch, cái này cho ngươi~”
Trong lòng âm thầm bĩu môi, nhưng nó vẫn ngoan ngoãn tiến lên há miệng nuốt đan dược xuống, phẩm tướng không tốt nghĩa là dược hiệu không đủ, nhưng với mình mà nói cũng đã là đại bổ phẩm hạng nhất rồi, dù sao nếu có đan dược thì ai còn đi ăn phế tra.
“Vảy rắn thật là đẹp~”
2 nữ tu kia ở đó bình phẩm phẩm đầu luận túc, hai mắt nhìn chằm chằm vào lân phiến mà phát sáng, Bạch Xà coi như không thấy, hoàn toàn không vì 2 mỹ nhân đưa đan dược mà nể mặt, dù sao người ta cũng sẽ không gây khó dễ với một con dã thú.
Lại chờ thêm 2 lượt phế đan cùng 1 rương dược tra, ăn sạch tất cả xong xuôi, nó mới uốn người rời đi.
Một khoảng thời gian gần đây tu vi tăng rất nhanh, phế đan dược tra cùng đám bán thành phẩm đan dược của những nữ tu kia hiệu quả vô cùng tốt, sau khi hấp thu, toàn thân con rắn đều thần thanh khí sảng.
Nếu bây giờ gặp lại Hôi Lang Tinh, căn bản chẳng cần dùng xà độc, cũng chẳng cần xuống nước, Bạch Xà dám cam đoan có thể trực tiếp siết chết nó tại chỗ.
Uốn người quay về Thanh Hư Cung.
Nhìn cũng chẳng buồn nhìn 2 đứa nhỏ còn đang khổ cực luyện công, nó trực tiếp cuộn mình trên cổ tùng bên bờ vực, không nhúc nhích mà tiêu hóa linh dược trong bụng, từng tia dược lực theo huyết quản thấm vào khắp toàn thân Bạch Xà...
Không ngờ lần tiêu hóa này lại mất trọn 1 ngày.
Ngày hôm sau.
Bạch Xà tỉnh lại, cảm thấy toàn thân có một loại cảm giác gò bó siết chặt, sắp lột da rồi.
Từ Linh đang luyện kiếm, khóe mắt liếc một cái liền thấy đại xà quấn trên cổ tùng có chút quái dị, bèn dừng luyện kiếm, tiến lên xem xét, vừa nhìn đã khiến Từ Linh giật nảy mình.
“Sư phụ... sư phụ xảy ra chuyện rồi...”
Tiểu nha đầu la hét om sòm chạy tới hậu viện, Dương Mộc không hiểu ra sao, nhìn nhìn Bạch Xà, cũng cảm thấy dường như có chỗ nào đó không đúng.
Vu Dung đang ngồi tĩnh tọa trên bồ đoàn tu hành, nghe thấy tiếng gọi, đành phải mở mắt ra.
“Sư phụ xảy ra chuyện rồi! Đại Bạch sắp chết rồi!”
“Ừm?”
Trước mắt Từ Linh hoa lên một cái, đã bị sư phụ trong nháy mắt mang tới trước cổ tùng bên bờ vực.
“Sư phụ người xem, toàn thân Đại Bạch xám xịt vô quang, ngay cả mắt cũng trắng ra rồi...” Từ Linh chỉ vào Bạch Xà, giọng mang tiếng nức nở.
Vu Dung giơ tay ra hiệu cho Từ Linh bình tĩnh, sau đó nghiêm túc quét mắt quan sát, dựa vào tri thức nhiều năm mà phán đoán tình huống hiện tại, quét một vòng phát hiện sinh mệnh lực của Bạch Xà vẫn còn đó, điều kỳ quái là so với lúc mới mang về núi thì sinh mệnh lực lại còn thịnh vượng hơn, lẽ nào mấy ngày mình tĩnh tâm tu luyện đã xảy ra chuyện gì rồi?
(Hết chương)