Tân Bạch Xà Vấn Tiên

Chương 16: Hậu Sơn

Chương 16: Hậu Sơn
Ngày hôm sau.
Hôm nay đám đệ tử trẻ tuổi cấp thấp được nghỉ, sau khi thổ nạp vân vụ, hiếm khi Bạch Xà được ngủ nướng một giấc.
“Đừng ngủ nữa, đồ đại lười, đi cùng ta tới Hậu Sơn hái quả, thế nào?” Từ Linh ghé đầu sát đầu rắn hỏi.
Quay đầu, tiếp tục ngủ.
Từ Linh tức đến mức đưa tay kéo đuôi rắn, kéo nửa ngày cũng không thể lôi Bạch Xà xuống khỏi cây cột cửa, rắn ăn thịt chứ không ăn quả, trước đây lúc vô vị Bạch Xà từng nếm qua trái cây, nhưng do chủng loài khác biệt, vị giác khác biệt, căn bản chẳng nếm ra được nửa phần mỹ vị của trái cây như thuở trước, chỉ cảm thấy giống như một bọc nước.
“Ngươi mà chơi với ta, ta sẽ kiếm Bồi Nguyên Đan cho ngươi.”
Từ Linh khoanh tay trước ngực, cười híp mắt nói ra một câu khiến Bạch Xà động tâm.
“Tê~”
“Ngươi đồng ý rồi? Quả nhiên là một con tham ăn xà, ăn nhiều phế đan như vậy mà cũng chưa bị nổ bụng mà chết, đi, tới Hậu Sơn.”
Từ Linh đi đầu, phía sau là Bạch Xà, một người một rắn lắc la lắc lư đi về phía Hậu Sơn, Dương Mộc dứt khoát quay về đại điện, mắt không thấy tâm không phiền, kỳ thực... trong lòng hắn cũng muốn đi chơi.
Uốn tới uốn lui theo sau Từ Linh xuyên qua quần thể cung điện đi tới Hậu Sơn, Hậu Sơn càng giống nơi đám đệ tử Thuần Dương Cung lên tự học hơn, trúc lâm xanh biếc lay động theo gió, bãi cỏ xanh bên bờ suối, khắp nơi đều thấy đệ tử an tĩnh tu luyện, thỉnh thoảng còn có đôi tình lữ ngồi bên thác nước, chàng chàng thiếp thiếp, tóm lại nơi đây là một chỗ rất tốt, tựa như công viên bên cạnh thành đại học.
Hoa Sơn, nơi Thuần Dương Cung tọa lạc, linh khí dồi dào, sinh cơ bừng bừng, hoa tươi cây trái không thiếu thứ gì, Từ Linh quen đường quen nẻo chui vào rừng, vòng qua quẹo lại, tìm được một cây lê.
Cây lê rất già, ước chừng ít nhất cũng 500 600 năm, hương lê to lớn treo đầy cành, nơi này cũng chỉ có loại thân truyền đệ tử như Từ Linh và Dương Mộc mới có thể tới gần, đám đệ tử lớn tuổi chẳng có hứng thú với hương lê, tiện nghi cho lũ tiểu thí hài.
“Lê trên cây này ngon lắm, ngươi không nếm thử sao?” Từ Linh vừa ăn vừa đưa hương lê tới bên miệng Bạch Xà.
Bạch Xà nghiêng đầu rắn.
“Được rồi, loài rắn các ngươi đều ăn thịt, vậy ta không khách khí nữa.”
Ăn xong quả lê trong tay, Từ Linh ngẩng đầu vừa khéo nhìn thấy trên cao trong tán cây có một quả lê đặc biệt lớn, tròng mắt đảo một vòng, nhìn thấy Bạch Xà đang nhàm chán ngủ ở một bên.
“Đồ đại lười, ngươi lên đó giúp ta lấy quả lê xuống đi, ta không với tới.” Từ Linh mặt dày nói.
Bạch Xà trợn trắng mắt, tin ngươi mới là gặp quỷ, ngươi chẳng phải biết khinh công sao, tuy trong lòng bất mãn nhưng vẫn không thể không quấn quanh thân cây mà trèo cây hái lê, lăn lộn ở Thanh Hư Cung thì không thể đắc tội địa chủ được.
Rắn trèo cây rất nhanh cũng rất đơn giản, đầu rắn đè lên cành cây khẽ lay một cái, ném quả lê về phía Từ Linh, Từ Linh cười khanh khách đón lấy quả lê, lau cũng không thèm lau, há miệng là ăn.
Đột nhiên, Bạch Xà nhìn thấy nơi xa có một người quen đi tới, đặt ở kiếp trước tuyệt đối thuộc loại minh tinh thần tượng, ngũ quan thanh tú tuấn lãng lại mang theo một tia ôn nhu, đặc biệt là đôi mắt hẹp dài kia dường như mang theo từng tia ưu lự, thân mặc trường bào lam bạch, sau lưng đeo 2 thanh bảo kiếm dài ngắn khác nhau, khắp nơi đều toát lên vẻ cao quý cùng ưu nhã.
Chính là nhân vật nổi danh của Thuần Dương Cung, Đại Sư Huynh Sở Triết.
Từ Linh đang đứng dưới gốc cây ăn lê, thấy nam tử kia xong vậy mà hai mắt đờ đẫn, tim đập gia tốc, thanh âm tim đập, Bạch Xà ở trên cây cũng có thể cảm nhận được chấn động.
Xong rồi, Từ Linh phát hoa si rồi, Bạch Xà nghĩ vậy.
Ném quả lê đi, lau lau miệng, Từ Linh luống cuống tay chân chỉnh lý y phục cùng tóc tai, bước nhanh chạy về phía tên soái ca kia, tới gần rồi thì động tác 180 độ trở nên rụt rè ý tứ, Bạch Xà trừng mắt, tiểu nha đầu ngươi từ khi nào diễn kỹ lại lợi hại đến vậy?
“Đại Sư Huynh hảo~”
Soái ca dừng bước, lộ ra nụ cười nhìn Từ Linh, Bạch Xà quay đầu không dám nhìn, nhìn mà bệnh xấu hổ cũng phát tác, đến kẻ ngốc cũng nhìn ra được nha đầu kia khẩn trương đến mức nào.
Sở Triết, tuổi còn trẻ mà tư chất trác tuyệt, nghe nói tu vi cao thâm, trong đông đảo đệ tử xếp hạng 1, tương lai cũng là nhân tuyển thích hợp nhất cho vị trí chưởng môn đời tiếp theo của Thuần Dương Cung, là một kẻ vừa có thiên phú vừa có tài hoa.
“Linh Nhi sư muội, lại lén chạy tới Hậu Sơn chơi rồi sao, ngươi nghịch ngợm như vậy, Vu sư thúc sẽ không vui đâu.” Sở Triết xoa đầu Từ Linh, thân thiết nói.
“Làm gì có~ kỳ thực sư phụ đều biết mà, Đại Sư Huynh, huynh tới Hậu Sơn tu luyện sao?”
Bị xoa đầu, Từ Linh ngoan như một con mèo nhỏ, nheo mắt hưởng thụ hơi ấm trên đỉnh đầu.
“Biết Vu sư thúc thương ngươi nhất, ngàn vạn lần đừng ham chơi làm chậm trễ tu luyện, ta vừa mới xuất quan, có chút buồn bực nên tùy ý đi dạo, ngay cả đại xà của Vu sư thúc cũng bị ngươi lừa ra đây rồi.” Sở Triết nhìn Bạch Xà trên cây lê.
Sắc mặt Từ Linh thẹn thùng.
“Không phải không phải, ta dẫn nó tới ăn đào mà, dù sao nó cũng thường xuyên không ở Thanh Hư Cung, đừng nhìn tu vi nó thấp, nhưng thông minh lắm, này, đồ đại lười, quẫy đuôi cho xem nào.” Từ Linh như dâng bảo vật mà gọi Bạch Xà.
Bạch Xà vặn đầu một cái, nhìn cũng chẳng thèm nhìn Từ Linh.
“Ây da da ngươi~ ngươi là đồ đại lười muốn tạo phản phải không! Xem ta về méc sư phụ rằng ngươi trộm ăn tiên hạc!”
Nghe lời Từ Linh, suýt nữa Bạch Xà đã rơi từ trên cây xuống, tiểu nha đầu này sao chuyện gì cũng biết vậy!
Khóe miệng Sở Triết giật giật.
“Đồ đại lười không nghe lời, Đại Sư Huynh chớ để ý, đợi ngày nào đó ta nhất định sẽ dạy nó ngoan ngoãn.” Từ Linh nắm nắm nắm đấm nhỏ.
“Tiểu Linh Nhi chớ bắt nạt con Bạch Xà này, thú loại khai mở linh trí cực kỳ không dễ, được rồi, muội cứ tự chơi đi, ta đi lên núi dạo một chút cho thư lòng.”
“Đại Sư Huynh tạm biệt~”
“Về sớm nhé~”
Sở Triết phất phất tay, nhanh chân biến mất trong trúc lâm, còn Từ Linh thì đứng ngây tại chỗ cười ngốc như phát hoa si, Bạch Xà lắc đầu cảm thán, tiểu nghịch ngợm cũng có lúc nghiêm túc như vậy, nhìn vị Đại Sư Huynh kia rõ ràng là coi Từ Linh như trẻ con rồi, thật đáng thương, chỉ mong nha đầu đừng vì thất tình mà ảnh hưởng tu luyện mới tốt.
Bên kia, Sở Triết đi trong trúc lâm, chậm rãi dừng bước, đối diện đi ra một đệ tử Thuần Dương Cung cũng tuấn tú chẳng kém, nhìn từ khí thế thì 2 người không chênh lệch bao nhiêu.
“Chúc mừng Đại Sư Huynh tu vi tinh tiến, quả nhiên không hổ là thiên tài số 1 của Thuần Dương.” Tên đệ tử Thuần Dương Cung đối diện dùng giọng điệu quái dị nói.
“Hà hà, đa tạ Nhị Sư Đệ, Nhị Sư Đệ cũng đồng dạng tu vi đại tiến.”
“Đâu có, ta chỉ mong khi tới lúc tông môn đại bỉ sẽ không thua quá khó coi mà thôi.”
“Bỉ thí gặp.”
“Bỉ thí gặp.”
2 người lướt vai mà qua, bầu không khí hết sức không hòa hợp, nơi nào có người, nơi đó có giang hồ, tu luyện tiên sơn như Thuần Dương Cung cũng không thể ngoại lệ.
Từ Linh vẫn còn đứng dưới gốc cây ngẩn người, vẻ mặt hoa si chẳng biết đang nghĩ gì, Bạch Xà dứt khoát cuộn mình bên cạnh Từ Linh mà ngủ một giấc lớn, đang ngủ thì đột nhiên ngẩng mạnh đầu rắn nhìn về phía trúc lâm, nơi đó có người đi tới.
Đuôi rắn đẩy đẩy Từ Linh vẫn còn đang ngẩn người.
“Á? Làm gì đẩy ta?”
Ngẩng đầu liền nhìn thấy thân ảnh kia.
“Á! Nhị Sư Huynh! Sư muội Từ Linh bái kiến Nhị Sư Huynh.” Từ Linh vội vàng đứng dậy hành lễ, thái độ cung kính, thậm chí còn có chút sợ hãi, điều này khiến Bạch Xà rất ngoài ý muốn, nha đầu này cũng có lúc biết sợ sao?
“Tiểu Linh Nhi sư muội, lại tới ăn lê rồi ha ha, ừm? Con rắn này là thế nào?” Nhị Sư Huynh chỉ chỉ Bạch Xà bên cạnh Từ Linh.
“Đây là yêu thú canh giữ đại điện mà sư phụ ta tìm về.”
“Hừ! Hiện tại ngay cả súc sinh cũng có thể vào cổng lớn Thuần Dương Cung chúng ta rồi!”
Bạch Xà chăm chăm nhìn cái tên gì mà Nhị Sư Huynh kia, tên đó thấy Bạch Xà nhìn mình, lập tức lửa giận dâng lên.
“Nghiệt súc!”
Hai mắt hắn trợn lên, lập tức muốn rút kiếm.
“Nhị Sư Huynh... sư phụ ta rất thích con Bạch Xà này...” Từ Linh vội vàng chắn trước mặt Bạch Xà.
“Về sau tốt nhất đừng đi loạn, biết đâu lúc nào đó sẽ biến thành vỏ kiếm da rắn của mấy vị sư đệ cũng nên, hừ!”
Vị Nhị Sư Huynh không biết vì sao phát thần kinh kia hừ một tiếng, phất tay áo rời đi, bảo sao Từ Linh lại không giống như đối với những người khác, Bạch Xà thật muốn nuốt sống tên thần kinh này.
Thấy Nhị Sư Huynh đi xa, Từ Linh mới mạnh mẽ thở phào một hơi.
“Đó là nhị đệ tử của chưởng môn chúng ta, Liên Thiên Tinh, trong đám sư huynh sư tỷ thì tính khí hắn là tệ nhất, hơn nữa còn luôn thích đối đầu với Đại Sư Huynh, mấu chốt là tu vi hắn cao, lại còn là chấp sự của Chấp Pháp Điện, không ai dám bất mãn trước mặt hắn, bằng không nhất định sẽ bị hắn thừa cơ lấy môn quy xử trí, nghe đồn gia quyến mấy chục mạng dưới núi của hắn đều bị yêu quái hại chết, cho nên hắn rất không thích yêu.”
Thì ra là vậy, nơi nào cũng chẳng yên ổn, ngay cả người tu tiên cũng không tránh khỏi câu tâm đấu giác, nhưng người nhà ngươi bị giết thì có liên quan gì tới ta? Lẽ nào bị người ta giết rồi liền oán hận cả thiên hạ nhân loại? Thần kinh.
Bạch Xà và Từ Linh mất hứng thú, sớm trở về Thanh Hư Cung.
(Hết chương)

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất