Chương 24: Sơn Thượng Nhàn Nhân
“Đại Sư Huynh?”
Sở Triết đang xuất thần nghe thấy có người gọi mình.
“Ừm? Ồ, nhớ phải nghiêm túc chỉ dạy các Sư Đệ tu luyện, tận tâm nhiều hơn.”
“Vâng, cẩn tuân lời dạy của Đại Sư Huynh.”
“Cái kia... nàng là ai, vì sao có thể tùy ý đi lại nơi đây.”
Sở Triết rất hiếu kỳ, mình quanh năm không tới Tọa Vong Phong, bận rộn tu luyện và các loại công việc, từ bao giờ trên núi lại có thêm một thiếu nữ không có thân phận đệ tử mà vẫn có thể tùy ý đi lại, lẽ nào Chấp Pháp Điện thất trách?
“Nàng là người của Thanh Hư Cung, Vu Sư Thúc đã dặn dò qua, để mặc nàng tùy ý đi lại, không được dùng môn quy ràng buộc.” Trước mặt Bạch Vũ Quân, vị đệ tử lớn tuổi này ngượng ngùng không tiện nói nàng là xà tinh, chỉ đành thuận miệng lấp liếm cho qua, đừng nói Đại Sư Huynh không nhận ra nàng là Yêu Tinh, ngay cả trưởng lão cũng chẳng nhận ra, ngoại trừ ngọc bội kia có tác dụng che giấu khí tức ra, e rằng nàng tu luyện còn là Thuần Dương Công Pháp.
“Vu Sư Thúc đã dặn dò sao? Ừm, ta biết rồi.”
Sở Triết cũng ngầm chấp nhận sự tùy ý của giai nhân trước mắt, Vu Sư Thúc khác với Chưởng Môn Sư Phụ cùng các vị sư thúc khác, Chưởng Môn Sư Phụ và các vị sư thúc khác môn hạ đệ tử có tới mấy ngàn, cung môn hương hỏa hưng thịnh, còn Vu Sư Thúc chỉ có 2 thân truyền đệ tử, nay lại thêm thiếu nữ trước mắt, Thanh Hư Cung quạnh quẽ nhất mà cũng ấm áp nhất, có đôi khi Sở Triết rất hâm mộ, thường thường hy vọng mình cũng là đệ tử của Vu Sư Thúc, như vậy sẽ không cần gánh vác trọng trách trên vai.
Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Sở Triết đã nghĩ rất nhiều, đợi đến lúc hoàn hồn mới phát hiện thiếu nữ kia đã rời đi.
Không biết từ lúc nào, dung nhan thanh thuần của thiếu nữ ấy tựa như khắc sâu trong đầu, bất kể khi nào cũng luôn nhớ tới bóng hình xinh đẹp đó...
Rất nhiều người trong Vu Dung phát hiện Đại Sư Huynh dường như đã đổi khác, thường hay thất thần, thỉnh thoảng còn ngẩn người...
Vu Dung phát hiện Sở Triết mấy ngày gần đây hình như thường tới Thanh Hư Cung, Từ Linh vui mừng không thôi, Dương Mộc càng cao hứng vì có thể thỉnh giáo Sở Triết về vấn đề tu luyện, đối với chuyện này Vu Dung cũng không nghĩ nhiều.
Mấy lần tới Thanh Hư Cung đều không thể gặp được thiếu nữ từng thấy ở Tọa Vong Phong, trong lòng có một cảm giác mất mát nhàn nhạt, mỗi lần rời khỏi Thanh Hư Cung đều đứng trên sơn nhai phía xa lặng lẽ nhìn tòa cung điện yên tĩnh ấy, Sở Triết phát hiện bản thân càng lúc càng thích dạo quanh Thanh Hư Cung, phảng phất nơi đó mỗi một góc đều đặc biệt tốt đẹp, luôn muốn cứ mãi ở lại đó.
Một ngày nọ.
Sở Triết giả vờ đi ngang qua Thanh Hư Cung.
Rốt cuộc cũng nhìn thấy ở Thanh Hư Cung hẻo lánh tĩnh mịch xuất hiện bóng hình mà hắn đã nhớ nhung vô số lần.
Vu Dung dẫn theo 2 đồ đệ lên hậu sơn tu luyện ngự kiếm, Sở Triết tới Thanh Hư Cung liền gặp Bạch Vũ Quân đang bận rộn thay dầu đèn, hương chúc trong điện.
“Nàng là đồ đệ mới của Vu Sư Thúc sao?”
Bạch Vũ Quân nhìn Sở Triết, lắc lắc đầu, động tác trong tay không dừng, châm hồng chúc rồi cẩn thận đặt lên chúc đài, nhẹ nhàng lau đi tàn hương rơi trên án đài, từ sau khi hóa hình, công việc quét dọn trong thần điện của Thanh Hư Cung đều do Bạch Vũ Quân phụ trách, không còn cách nào, một tòa cung điện lớn như vậy tổng cộng chỉ có 3 người 1 rắn.
Thấy mỹ nữ không có bảo kiếm, Sở Triết chợt nhớ ra mình có một thanh bảo kiếm dự phòng.
Tay thò vào cái túi nhỏ cỡ bàn tay bên hông rồi móc ra một thanh lợi kiếm, một màn này khiến Bạch Vũ Quân kinh ngạc ngây người, ở trên núi lăn lộn lâu như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Túi Trữ Vật trong truyền thuyết.
Túi Trữ Vật, là dùng pháp thuật khắc họa trận pháp mở rộng không gian bên trong chiếc túi làm từ vật liệu đặc thù, có thể cất giữ vật thể lớn hơn thể tích bản thân nó vài lần, Túi Trữ Vật chẳng qua chỉ là mở rộng không gian mà thôi, cũng không có năng lực giữ tươi hay ngưng trệ thời gian, không khí vẫn lưu thông như cũ, giả như thời gian có thể ngưng trệ, e là chỉ môi trường chân không mới làm được, mà dưới môi trường chân không, ngoại trừ kim loại và các loại tử vật có thể cất trữ, nếu bỏ chút rau quả vào, chẳng phải trong chớp mắt sẽ khô quắt hay sao.
Thấy Bạch Vũ Quân có hứng thú với Túi Trữ Vật, Sở Triết không chút để ý tháo xuống đưa cho Bạch Vũ Quân nghịch thử.
“Nàng có thể thử lấy ra rồi bỏ vào.”
Nhận lấy Túi Trữ Vật, không quá nặng, dưới sự hiếu kỳ, nàng thò tay vào miệng túi mò loạn, mơ hồ cảm nhận được bên trong bày mấy món đồ, loại cảm giác ấy rất kỳ quái, tay vừa thò vào liền có thể cảm nhận được, đúng là trận pháp thần kỳ.
Chụp được một thứ rồi kéo ra, là một cái Ngọc Bình, trông có vẻ rất quý giá.
Nhét vào rồi tiếp tục sờ, dường như chụp phải một bộ y phục, dùng sức kéo ra, kiểu dáng này... hình như là trung y dùng trong phòng ngủ.
“Khụ khụ, đây là y phục của ta.”
Ném y phục trở lại, bàn tay nhỏ vẫn tiếp tục không ngừng mò tới mò lui trong Túi Trữ Vật, chơi đến vui vẻ vô cùng.
Chơi hồi lâu thấy chán mới trả lại.
“Vì sao nàng không nói chuyện?” Sở Triết hiếu kỳ hỏi.
Bạch Vũ Quân chỉ chỉ cổ họng mình rồi lắc đầu, luyện hóa hoành cốt nào có dễ dàng như vậy.
Sở Triết không ngờ giai nhân trước mắt lại là người câm, ánh mắt nhìn Bạch Vũ Quân tràn đầy thương tiếc, cảm thấy trong lòng từng đợt nhói đau khó hiểu, nhất là khi Bạch Vũ Quân vẫn điềm nhiên bận rộn, thậm chí lúc nghiêng đầu hiếu kỳ càng khiến hắn chua xót hơn.
“Thanh kiếm này tặng nàng, là ta nhờ Sư Đệ của Kim Hư Cung rèn chế, rất nhẹ, rất thích hợp với nàng.”
Có người tặng kiếm miễn phí, vốn dĩ không định nhận, nhưng phát hiện thanh kiếm kia quả thật rất không tệ, bỗng nhiên lại cảm thấy nhận cũng chẳng sao, gần đây học được rất nhiều kiếm pháp mà mãi không có cách luyện tập, đã là cho không thì đương nhiên không cần khách khí.
Gật gật đầu tỏ ý cảm tạ.
Bỗng nhiên cảm thấy cứ như vậy mà lấy đồ của người ta thì không hay lắm, nàng nhìn trái ngó phải, đưa tay lấy một quả táo trên cung bàn trước thần tượng rồi đưa cho Sở Triết.
Sở Triết mơ mơ hồ hồ nhận lấy...
Lại cầm thêm một quả táo cho mình ăn, Sở Triết nghĩ ngợi một chút, phát hiện chuyện trộm ăn táo trên cung bàn thật sự rất... kích thích.
Bạch Vũ Quân hiếm khi mỉm cười, một tay cầm táo, một tay cầm kiếm, chạy biến mất không thấy bóng dáng.
Buổi chiều.
Từ Linh nhìn cung bàn bị thiếu mất táo, trên mặt đầy vẻ nghi hoặc.
“Kỳ quái, ta nhớ rõ ràng đã đặt đủ rồi, sao lại thiếu mất 2 quả...”
Ngày tháng nhàn nhã trôi qua.
Buổi sáng, Sở Triết tới Ngọc Hư Cung bái kiến Chưởng Môn Sư Phụ, vừa mới rời đi, Lý Tương Ngôn đang ngồi trên chưởng môn ỷ nhìn bóng lưng ái đồ, chân mày hơi nhíu lại, ngón tay nhanh chóng liên điểm bấm tính...
Rất lâu sau mới thở dài một hơi, truyền âm gọi sư muội Vu Dung tới Ngọc Hư Cung một chuyến.
Vu Dung rất nhanh đã tới Ngọc Hư Cung.
“Bái kiến chưởng môn sư huynh.”
“Không cần đa lễ, sư muội mời ngồi.”
Khách sáo một phen, 2 người ngồi xuống, đều không phải người ngoài, không cần vòng vo, Lý Tương Ngôn trực tiếp mở miệng.
“Lần này tìm sư muội tới là vì một chuyện lớn liên quan đến Sở Triết, có quan hệ tới thành tựu tương lai của nó.”
Vu Dung sững người, không hiểu ra sao.
“Chuyện gì?”
“Vừa rồi ta bói một quẻ, là về Sở Triết, sư muội cũng biết, sau này ta có ý truyền lại chức vị chưởng môn cho Sở Triết, đệ tử này bất luận tâm tính hay phẩm đức đều khiến ta hài lòng, tu vi càng là kẻ nổi bật nhất trong đám đệ tử, nhưng mà...” Chưởng môn cau mày.
“Sư huynh cứ nói không sao.”
“Haiz, anh hùng khó qua ải mỹ nhân, Sở Triết số mệnh chú định có một tình kiếp, kiếp số này ứng ở Thanh Hư Cung của muội, mà trong Thanh Hư Cung chỉ có một nữ đệ tử là Từ Linh, đến lúc đó, ta hy vọng sư muội có thể âm thầm nâng đỡ 2 người họ vượt qua kiếp số này.”
“Tình kiếp...” Vu Dung trầm tư.
Tình kiếp nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, nếu có thể bình yên vượt qua, vậy tương lai lúc nghênh đón phi thăng thiên kiếp, nắm chắc sẽ lớn hơn, tu sĩ chưa từng trải qua tình kiếp thì khi độ kiếp rất khó vượt qua tình kiếp, đại năng vì tình mà tan thành tro bụi nhiều không đếm xuể, tình kiếp đến sớm, vượt qua sớm một bước thì sẽ bớt đi một đạo ẩn họa, người chẳng phải cỏ cây, ai có thể vô tình, điều khó là, làm sao vượt qua.
“Ta sẽ tận lực mà làm, may mà Từ Linh rất ngưỡng mộ Sở Triết, cũng bớt đi không ít phiền toái.”
“Như vậy thì tốt.”
(Hết chương)