Tân Bạch Xà Vấn Tiên

Chương 25: Luyện Hóa Hoành Cốt

Chương 25: Luyện Hóa Hoành Cốt
Xét thấy Sở Triết đã động tình kiếp, Vu Dung và chưởng môn Lý Tương Ngôn quyết định mau chóng giải quyết, kế hoạch ban đầu vốn phải đợi Bạch Vũ Quân luyện hóa hoành cốt nơi cổ họng, có thể nói chuyện rồi mới xuống núi nay đã thay đổi, do Sở Triết dẫn theo 3 tiểu hài của Thanh Hư Cung đi Trường An chúc thọ Đường Hoàng, Thuần Dương Cung chính là thần tông trấn quốc của hoàng thất Lý Đường, Đường Hoàng thọ thần đương nhiên phải tới chúc thọ, đời chưởng môn kế tiếp đích thân đi đã là cho triều đình đủ mặt mũi.
2 vị đại năng cân nhắc để Sở Triết và Từ Linh có cơ hội tiếp xúc, cố ý ra lệnh dọc đường cứ du lịch mà đi, không cần ngự kiếm phi hành, Sở Triết đối với nhiệm vụ này cảm thấy khó lòng lý giải.
Từ Linh vui đến đầy mắt sao nhỏ, Dương Mộc vẫn là vẻ mặt cao lãnh không sao cả, Bạch Xà thì rất không muốn đi, ở lại tông môn tốt biết bao, có phế đan dược tra để ăn còn có thể trộm sư học nghệ, bất quá... Trường An hẳn là càng thú vị hơn.
4 người lắc la lắc lư rời khỏi sơn môn Thuần Dương Sơn.
Từ Linh líu ríu đi theo bên cạnh Sở Triết, Dương Mộc chẳng biết kiếm đâu ra một quyển sách do đệ tử nào đó biên soạn mà chăm chú đọc, Bạch Vũ Quân liếc mắt nhìn rõ tên sách: Luận Hạ Sơn Du Lịch Chú Ý Sự Hạng.
Đi ngang qua trấn nhỏ, Bạch Vũ Quân cũng học theo Dương Mộc đi mua mấy quyển sách, vừa đọc sách vừa luyện hóa hoành cốt.
4 người thong dong đi trên đường, 3 người mặc Thuần Dương đạo bào, sau lưng đeo kiếm hạp, Bạch Vũ Quân một thân bạch quần, dọc đường khiến vô số người ngoái nhìn, ai nấy cung kính nhường đường, đủ thấy địa vị của Thuần Dương Cung ở Đường Quốc cao đến mức nào, trước kia cũng từng có kẻ giả mạo đệ tử Thuần Dương để nửa lừa nửa gạt làm điều phi pháp, kết cục rất thảm, bị Thuần Dương Cung dùng lôi đình thủ đoạn quét sạch như gió thu cuốn lá vàng, theo đệ tử Thuần Dương hành tẩu thiên hạ, bách tính dần dần cũng hiểu môn quy Thuần Dương, chỉ cần tác oai tác quái, hết thảy đều coi là giả mạo mà xử trí.
Sở Triết rất vui khi được đồng hành cùng Bạch Vũ Quân, ngặt nỗi giai nhân chẳng nói chẳng rằng chỉ mải đọc sách, muốn tới bắt chuyện lại có chút ngượng ngùng, chỉ đành câu được câu chăng mà tán gẫu với Từ Linh.
“Trước kia vì sao chưa từng thấy Bạch Sư Muội.”
“Bạch Sư Muội? Ồ, huynh nói Đại Bạch ấy à, huynh ít tới Thanh Hư Cung, ngày nào cũng bế quan, đương nhiên chưa gặp rồi, nàng là do sư phụ ta mang từ trong núi về.” Từ Linh thuộc loại đối diện mộng trung tình nhân thì có hỏi tất đáp.
“Quê nhà có phải rất xa không.”
“Rất xa, ở Thập Vạn Đại Sơn, đã hơn 5 năm rồi.”
Sở Triết có chút nghi hoặc, 5 năm thời gian đủ để mình nhận biết hết mọi người trong Thuần Dương Cung, vậy mà chưa từng gặp qua Bạch Vũ Quân.
“Vì sao Vu Sư Thúc không thu nàng làm đồ đệ.”
“Rất bình thường mà, Vũ Quân là yêu, sư phụ ta đương nhiên sẽ không trái môn quy mà thu yêu làm đệ tử, tuy rằng nàng rất muốn, bất quá thôi, ta thấy thật ra cũng chẳng sao, yêu tốt đương nhiên có thể thu, ai dám nói người nhất định là tốt chứ, đệ tử phản môn của Thuần Dương Cung chúng ta còn nhiều lắm.”
Từ Linh vẫn còn thao thao bất tuyệt, quay người lại mới phát hiện đại sư huynh đã không thấy đâu, quay đầu nhìn thì chẳng hiểu vì sao y lại đứng đờ tại chỗ không nhúc nhích.
“Đại Sư Huynh?”
Hai mắt Sở Triết vô thần như bị sét đánh.
“Yêu?”
“Đúng vậy, Vũ Quân chính là Đại Bạch, à đúng rồi, huynh không biết Đại Bạch là ai, Đại Bạch chính là Bạch Xà mà sư phụ ta mang từ Thập Vạn Đại Sơn về, không lâu trước mới hóa hình thành công, tới ngày hóa hình ta mới biết thì ra Đại Bạch là con gái.”
“Hóa hình... xà yêu...”
Trong khoảnh khắc, hình tượng thiếu nữ thanh thuần kia trong lòng Sở Triết bắt đầu lay động bất định, lúc thì là giai nhân, lúc thì là Bạch Xà, cái cảm giác ấy phảng phất như cả bầu trời đều sụp đổ.
Quay đầu, đúng lúc Bạch Vũ Quân và Dương Mộc đi ngang qua bên cạnh.
Bạch Vũ Quân nghiêng đầu hiếu kỳ nhìn đại sư huynh sắc mặt trắng bệch kia, thầm nghĩ lẽ nào y hối hận vì đã tặng bảo kiếm, muốn đòi lại? Cũng chẳng sao, nếu y muốn thì trả lại cho y là được, dùng vải trắng bọc lại đeo sau lưng quả thật rất không thuận.
Dương Mộc đang chăm chú lật xem du lịch thủ sách, khó hiểu nhìn đại sư huynh một cái, không rõ vì sao y cứ nhìn chằm chằm Đại Bạch mãi, tuy mái tóc dài đến eo kia rất đẹp, nhưng cũng chẳng đến nỗi phải nhìn mãi như vậy chứ.
“Đại Sư Huynh?” Từ Linh đưa tay lắc lắc trước mắt Sở Triết.
“Không sao.”
Sở Triết cúi đầu vùi đầu đi đường, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt vô thần, đầy đầu đều là chữ yêu...
Bạch Vũ Quân vẫn luôn bận rộn luyện hóa hoành cốt nơi cổ họng, phương pháp luyện hóa chính là thôi động yêu linh trong cơ thể không ngừng xung kích hoành cốt, từng chút từng chút mài đi cho tới khi biến mất, độ khó không cao nhưng rất mất thời gian, không thể dùng lực quá mạnh, bằng không rất dễ tổn thương cổ họng, mà lực quá nhẹ thì chẳng có hiệu quả gì, 2 ngày nay vẫn chưa từng ngừng lại, ước chừng là sắp xong rồi.
Đêm xuống.
Tìm được một ngôi sơn thần miếu đổ nát trong núi để nghỉ qua đêm, giữa phòng đốt một đống lửa trại, xua tan ẩm khí khiến ngôi miếu hoang khô ráo hơn nhiều.
Dương Mộc lấy ra mấy chiếc bánh nướng nóng rồi đưa cho Từ Linh và Sở Triết, Bạch Vũ Quân không ăn thứ đó, một mình ngồi trong góc tối mà ánh lửa trại nơi miếu hoang không chiếu tới, không ngừng luyện hóa hoành cốt, rắn một lần ăn no thì 10 ngày nửa tháng không ăn gì cũng được, sở dĩ ngồi xa như vậy là bởi loài rắn không thích lửa, dã thú trong núi đều không thích lửa.
Để xua trùng, họ còn cố ý rắc một ít hùng hoàng phấn, rắn không thích hùng hoàng nên chỉ có thể ngồi xa hơn một chút.
Tiêu hao linh lực có phần mệt mỏi, Bạch Vũ Quân móc ra 2 viên phế đan, như ăn kẹo đậu mà ném vào miệng nuốt xuống bụng, bên ngoài mương nước truyền tới từng đợt ếch kêu, Bạch Vũ Quân cố gắng khống chế mình đừng ra mương ăn hết đám ếch ấy, nhưng vừa nghĩ tới mùi vị của ếch vẫn sẽ chảy nước miếng.
Rảnh rỗi vô vị, chỉ đành ngắm trăng ngẩn người, mắt cận nhìn không rõ, chỉ có thể trông thấy đại khái đường nét, vầng trăng của thế giới này rất lớn.
Ngồi nơi cửa, hai tay ôm gối, cằm đặt trên đầu gối, lắng nghe tiếng ếch kêu, ngắm vầng trăng.
Trong miếu hoang.
Sở Triết nhìn thân ảnh gầy gò cô độc nơi cửa, trong lòng từng đợt đau xót, nhất là khi nghĩ nàng chỉ là một xà yêu, ăn phế đan chẳng ai cần, ngồi cách xa đám người như vậy, thật đáng thương...
Từ Linh và Dương Mộc nằm trên tấm thảm mà ngủ say sưa, đối với 2 người mà nói thì chuyến đi này càng giống du ngoạn hơn, chẳng bao lâu đã ngáy khò khò, ngủ vô cùng vững vàng.
Lửa trại dần dần tắt đi, chỉ còn lại than hồng, sơn phong thổi qua, than củi đỏ rực chợt sáng chợt tối, hắt lên gò má Sở Triết đang ngồi bên lửa ngẩn người.
Một đêm không lời.
Sáng sớm, Bạch Vũ Quân vào núi bắt 4 con sơn kê, Dương Mộc nhổ lông moi bụng rồi xâu lên que gỗ nướng trên lửa.
Mùi thơm lan tỏa khiến Từ Linh chảy nước miếng ròng ròng.
Ăn xong liền lên đường, Sở Triết đi phía sau, lúc lướt qua bên cạnh Bạch Vũ Quân bèn nhét vào tay nàng một cái Ngọc Bình, rồi chẳng nói chẳng rằng, quay đầu bước lên phía trước.
Đan dược? Bạch Vũ Quân kỳ quái nhìn Sở Triết một cái, trong Ngọc Bình có 5 viên ngưng linh đan thượng hảo, tuy không phải đan dược cao cấp gì, nhưng đối với Bạch Vũ Quân quanh năm ăn dược tra phế đan mà nói, đã có thể xem như bào ngư yến sào rồi, âm thầm cảm thán không hổ là đại sư huynh của Thuần Dương Cung, tùy tiện vứt ra chút đồ cũng khác biệt như vậy.
Đổ ra 1 viên đan dược nuốt xuống bụng, hệ tiêu hóa cường đại nhanh chóng tiêu hóa hấp thu...
Tốc độ luyện hóa hoành cốt tăng nhanh.
Dưới sự phụ trợ của mấy viên đan dược thượng hảo, hoành cốt càng lúc càng nhỏ, cuối cùng, cổ họng bỗng nhẹ đi, phảng phất vật vốn mắc trong cổ họng đã biến mất, hoành cốt rốt cuộc đã được luyện hóa!
Bạch Vũ Quân hưng phấn lập tức mở miệng nói chuyện.
“A... ô... ư ư...”
3 người đi phía trước quay đầu lại, khó hiểu nhìn Bạch Vũ Quân đang không ngừng dùng tay bóp cổ họng, ấp a ấp úng, dường như có lời muốn nói mà lại chẳng nói ra được.
“Đại Bạch, ngươi làm sao vậy?” Từ Linh khẩn trương hỏi.
“Ư ư... a...”
Bạch Vũ Quân chỉ vào cổ họng, ô ô a a không nói nên lời, rõ ràng hoành cốt đã được luyện hóa, vì sao vẫn không thể khẩu thổ nhân ngôn? Lẽ nào dùng lực quá mạnh khiến cổ họng bị hủy rồi? Không đúng a, cho dù cổ họng có bị thương thì cũng sẽ được linh lực chữa lành, sao có thể thành người câm được?
(Hết chương)

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất