Tân Sinh Viên Dùng Ảnh Của Tôi Để Xem Mắt Trong Nhóm Chat

Chương 4

Chương 4
Đúng lúc này, anh người yêu "thử việc" của ả cũng gọi điện đến.
Ả lắp bắp nói thôi đừng, đợi thêm chút nữa, vẫn chưa qua vòng kiểm tra.
Qua vài câu ngắn ngủi của ả, tôi mới biết anh bạn trai ả quen là người ở group tân sinh viên khác.
Khá khen cho ả, cũng biết chơi đấy chứ.
Đám người trong group mãi không thấy ả trả lời liền bắt đầu spam tag tên liên tục.
Một lúc sau, ả cúp điện thoại, giống như hạ quyết tâm lớn lắm, rốt cuộc cũng đồng ý.
[Được rồi được rồi, mình đi là được chứ gì. Nhưng nói trước nha, dạo này da mặt mình hơi nhạy cảm, nên phải đeo khẩu trang đó.]
Tôi nhịn không được, "phụt" một tiếng cười thành tiếng.
Ả lập tức quay phắt đầu lại, lườm tôi thêm cái nữa.
Đồ Lăng ơi là Đồ Lăng.
Trên mạng thì dùng mặt của tôi để làm màu, sau lưng lại âm dương quái khí mỉa mai tôi là đồ xấu xí.
Buổi offline gặp mặt hôm đó, tôi nhất định phải đi. Để tôi chống mắt lên xem cái bộ mặt giả tạo kia của cô sẽ giấu vào đâu!
...
Sau khi tôi dọn dẹp xong hành lý thì hai người bạn cùng phòng còn lại cũng tới.
Họ một người tên Chu Vũ, một người tên Hứa Lam Tâm, đều là những cô gái rất lịch sự, biết điều.
Chỉ riêng Đồ Lăng là như có một bức tường vô hình ngăn cách với chúng tôi, cô ta dường như chẳng thèm hạ mình giao tiếp với mọi người. Đến cả nhóm chat của ký túc xá cô ta cũng không thèm vào, còn lạnh lùng buông một câu: "Có gì thì cứ nói thẳng với tôi."
Chúng tôi cũng chẳng rảnh mà để ý đến cô ta, thích vào hay không thì tùy.
Ở trong phòng, cô ta suốt ngày dính lấy cái điện thoại, nũng nịu nỉ non gọi điện cho bạn trai, dỗ dành khiến đối phương điên cuồng vung tiền vì mình.
Tôi và hai cô bạn cùng phòng đưa mắt nhìn nhau, chỉ biết bất lực lắc đầu.
Qua hai ngày chung sống, tôi cũng coi như nhìn thấu được con người này. Đồ Lăng không có cái mệnh công chúa, nhưng cái "bệnh công chúa" thì nặng vô phương cứu chữa. Cô ta đúng thật là diện sinh viên nghèo vượt khó, nhưng mọi chi phí ăn tiêu, mặc định đều dựa vào anh chàng "bạn trai thực tập" hiện tại.
Mà anh chàng đó đúng là người của Viện Công nghệ Thông tin thật. Trong một lần vô tình liếc thấy ảnh chụp trên điện thoại của Đồ Lăng, tôi đã kịp ghi nhớ gương mặt đó.
Đồ Lăng rất giỏi trong việc đóng gói, làm màu cho bản thân. Cô ta biến những thứ được gã bạn trai thực tập kia cung phụng thành mức sống cơ bản hằng ngày của mình. Bởi vậy, mọi người trong nhóm chat chẳng một ai nghi ngờ cái thiết lập hình tượng "bạch phú mỹ" (giàu sang, xinh đẹp) của cô ta cả. Bản thân cô ta cũng đắc ý lắm, vô cùng tận hưởng những lời tâng bốc của người khác.
Sau vài ngày thích nghi với cuộc sống đại học, người đứng ra đề xuất buổi offline hôm trước rốt cuộc cũng chốt được thời gian tụ tập.
Vừa nhìn thấy Đồ Lăng nhấn nút tham gia, tôi liền nhanh tay nối gót theo sau. Kẻ mạo danh đã chịu ra trận, chính chủ mà không tới thì còn gì là vui nữa?
Để chuẩn bị cho buổi tụ họp này, Đồ Lăng đặc biệt trang điểm vô cùng tinh tế, đeo thêm khẩu trang, lại còn bôi lên người một lượng kem nâng tông "bạch tạng" suýt thì làm người ta ngộp thở.
Cô bạn cùng phòng nhìn thấy mà kinh hãi tột độ, thấp giọng hỏi tôi: "Cậu ta bị làm sao thế kia?"
Tôi khẽ cười một tiếng, đáp nhỏ: "Ai biết được, chắc là đến mùa công xòe đuôi rồi."
Tôi nhìn kỹ lại một chút, Đồ Lăng sau khi trang điểm chỉ lộ ra nửa khuôn mặt phía trên, nhìn qua trông quả thực có vài phần giống tôi.
Cô ta đắc ý tự sướng một kiểu ảnh rồi gửi vào trong nhóm, giọng điệu lại vờ vịt vẻ ngại ngùng:
[Hôm nay tình trạng da mặt của mình không được tốt lắm, chỉ có thể chụp thế này thôi nha~]
[Trời ạ, nữ thần lúc phong độ không tốt mà vẫn là nữ thần chân chính! Ôi ôi đẹp quá đi mất!]
[Đẹp điên lên được, hôm nay lại là một ngày muốn làm 'gâu gâu' bên cạnh nữ thần.]
Nhìn bức ảnh giả vờ mặt mộc nhưng thực chất đã qua photoshop đến mức "bố mẹ nhận không ra" của cô ta, tôi phải đem hết mọi chuyện buồn trên đời ra tua lại một lượt mới có thể nhịn nổi cười.
Cô ta ra ngoài được vài phút, tôi mới lững thững đi theo sau.
Mấy ngày nay mặt tôi hồi phục khá tốt. Tôi không trang điểm, chỉ đeo một chiếc khẩu trang đơn giản.
Vừa bước chân vào khách sạn, từ đằng xa tôi đã nhìn thấy cô ta đang đeo khẩu trang, được một đám người vây quanh như vầng trăng giữa các vì sao.
"Đúng vậy đó, da mặt mình nhạy cảm lắm, không có cách nào tháo khẩu trang ra được đâu."
"Dáng người của mình là bẩm sinh đã thế rồi, chưa từng tập qua bao giờ cả."
Mọi người xung quanh ra sức nịnh nọt, đuôi lông mày cô ta tràn ngập vẻ đắc ý. Buổi offline nhanh chóng biến thành sân khấu độc diễn của riêng cô ta.
Bỗng nhiên, cô ta đổi giọng, ánh mắt đảo quanh như đang tìm kiếm điều gì, dùng chất giọng nồng nặc mùi trà xanh nói: "Ơ kìa, cái bạn 'Là Tiểu Bùi không phải Tiểu Phỉ' ở trong nhóm không đến ạ?"
Nghe thấy ID mạng của mình, bước chân tôi hơi khựng lại.
Ngay lập tức có kẻ đón lời: "Nữ thần xinh đẹp thế này, chắc cô ta biết thân biết phận không dám đến rồi chứ gì?"
"Đúng thế, nếu mà đến thật, nhìn thấy Thỏ Thỏ chắc phải tự ti cả đời mất thôi."
Đám người kia cười rộ lên thành một đoàn.
Đồ Lăng đối với phản ứng của họ thì thỏa mãn vô cùng, cười đến mức hoa chi loạn trạn, run rẩy cả người.
Khóe môi tôi khẽ cong lên, dứt khoát tháo khẩu trang xuống, thong thả sải bước đi tới.
"Ngại quá, tôi đến muộn."
Nụ cười trên mặt Đồ Lăng bỗng chốc cứng đờ.
Toàn bộ hiện trường bỗng chìm vào một khoảng lặng quỷ dị.
Có người cuối cùng cũng phản ứng lại, lắp bắp nói: "Cái này…! Đây không phải là Thỏ Thỏ sao?"
"Cái gì? Cô ấy là Thỏ Thỏ vậy thì người bên cạnh chúng ta là ai?"
"Nhưng mặt cô ấy nhìn giống hệt Thỏ Thỏ mà!"

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất