Chương 5
Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía tôi.
Sự kinh diễm và tò mò không hề giấu diếm trong những ánh mắt đó khiến sắc mặt của Đồ Lăng khó coi đến cực điểm.
"Cậu… Cậu là Tiểu Bùi ở trong nhóm?"
Tôi nở một nụ cười vô cùng phóng khoáng: "Đúng vậy, 'nữ thần' Thỏ Thỏ, trăm nghe không bằng một thấy. Cậu và tôi trông giống chị em ruột thật đấy."
Trong mắt cô ta xẹt qua một tia hoảng loạn nhanh như chớp.
Mọi người xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao.
"Phải đó, sao Thỏ Thỏ và cô ấy lại giống nhau thế nhỉ?"
Những kẻ vốn dĩ vừa rồi còn thái độ bất thiện với tôi, lập tức lật mặt nhanh như lật bánh tráng.
"Tiểu Bùi, hóa ra cô ngoài đời trông như thế này à, sao không nói sớm."
Nghe những lời nịnh hót đột ngột của bọn họ, tôi chỉ thấy thật nực cười. Ánh mắt tôi vẫn khóa chặt trên người Đồ Lăng.
Cô ta sợ rồi, và có vẻ như vẫn chưa nhận ra tôi chính là cô bạn cùng phòng thân yêu của cô ta.
Ngay khi tôi tưởng cô ta sắp sụp đổ đến nơi, thì đôi mắt cô ta bỗng đảo liên tục, rồi đột ngột cao giọng: "Tiểu Bùi, cậu có cần phải tuyệt tình đến mức này không?"
"Cái gì?" Tôi nhìn cô ta với vẻ mặt kỳ quái.
Cô ta chỉ tay vào tôi, vành mắt lập tức đỏ hoe: "Cậu cố tình phẫu thuật thẩm mỹ thành bộ dạng của tôi để làm tôi ghê tởm đúng không? Tôi thừa nhận, cậu làm được rồi đó."
Tôi biến sắc vì kinh ngạc.
"Cậu ăn nói xà lơ cái gì đấy? Mặt mũi tôi sinh ra đã thế này rồi!"
Mọi người tại hiện trường đều ngẩn ra.
Nhưng cô ta như vừa tìm lại được chỗ dựa tinh thần, ưỡn ngực tiếp tục nói: "Cậu nhìn mặt cậu xem, nhìn chẳng tự nhiên chút nào, mắt cũng nhỏ hơn ảnh của tôi. Tiểu Bùi à, diện mạo là do cha sinh mẹ đẻ, cậu làm thế này là bệnh hoạn rồi!"
Gần như tất cả mọi người đều vì câu nói này của cô ta mà nhìn chằm chằm vào tôi, xì xào bàn tán.
"Chậc, cô không nói tôi cũng không nhận ra, mắt cô ta nhỏ hơn trên ảnh thật, mặt hình như cũng to hơn một vòng."
"Đúng thế, mặt Thỏ Thỏ nhỏ nhắn lắm, người này sao lại như vậy nhỉ?"
"Tsk tsk tsk, chắc là còn dặm thêm lớp trang điểm mưu mô nữa chứ, nếu không sao mà giống thế được?"
Tôi thực sự tức đến bật cười. Mấy tấm ảnh cô ta ăn cắp của tôi đều đã được qua bộ lọc photoshop gánh còng lưng, so với mặt mộc của tôi đương nhiên là không giống hoàn toàn rồi!
Tôi há miệng định phân bua rõ ràng với cô ta.
Đúng lúc này, cô ta bỗng ôm lấy ngực, vẻ mặt đầy đau đớn nhìn tôi, vừa khóc vừa bảo mình phát bệnh.
Khung cảnh lập tức hỗn loạn thành một đoàn, ánh mắt họ nhìn tôi từ tò mò đã chuyển sang chán ghét.
"Cô chọc Thỏ Thỏ tức đến nông nỗi này, cô vừa lòng rồi chứ gì? Đồ quái vật thẩm mỹ!"
"Sống lâu mới thấy, trên đời thật sự có loại người làm ra chuyện ghê tởm thế này, chúng tôi không hoan nghênh cô!"
Đồ Lăng tựa vào lồng ngực của một nam sinh trong số đó, nặn ra một nụ cười gượng gạo để an ủi: "Mọi người… mọi người đừng nói nữa… Chắc cô ấy chỉ là không tự tin vào ngoại hình của mình thôi…"
"Thỏ Thỏ, cậu đừng lương thiện quá mức thế được không? Cậu là hàng nguyên bản, cô ta chỉ là đồ giả mạo thôi."
Nhìn thấy cô ta tái phát bệnh tim, những người có mặt ở đó đều đồng lòng nhất trí căm phẫn sục sôi.
Lúc này, tôi thấy cô ta lén ném về phía tôi một ánh mắt đầy khiêu khích.
Như muốn nói: Thì đã sao nào?
Nam sinh cầm đầu lạnh lùng ra lệnh đuổi khách với tôi.
Tôi nhìn Đồ Lăng một lúc, cuối cùng không nhịn được mà bật cười.
Thì đã sao ư?
Tôi mỉm cười: "Phải rồi, tôi là đồ giả mạo. Tôi rất mong chờ đến ngày cậu tháo chiếc khẩu trang đó xuống đấy."
Sắc mặt Đồ Lăng lập tức biến đổi hoàn toàn, cô ta ôm ngực rồi ngất lịm đi.
...
Buổi tụ tập kết thúc đột ngột vì màn kịch khôi hài này.
Ánh mắt đám người đó nhìn tôi, kẻ thì tò mò, người lại chán ghét. Dù sao tôi và họ cũng chẳng chung đường, nên cũng lười nán lại thêm.
Trước khi về ký túc xá, tôi lại đeo khẩu trang lên.
Đồ Lăng vẫn chưa nhận ra tôi, trò chơi này vẫn có thể tiếp tục chơi tiếp. Nhìn cô ta thực sự sụp đổ phòng tuyến, nghĩ thôi đã thấy thú vị biết bao.
Vừa về đến phòng, tôi đã thấy tin nhắn trong nhóm chat nổ tung trời. Họ gửi ảnh Đồ Lăng ở bệnh viện, sắc mặt trắng bệch, chỉ lộ ra đôi mắt vô thần.
Cả người trông nhỏ bé, yếu ớt lại bất lực.
Không ít kẻ tâng bốc cô ta là nữ thần đích thực, cảm thấy cô ta thật đáng thương.
Mà những kẻ thương hại cô ta lại chĩa mũi dùi vào tôi, mắng tôi là loại tâm cơ mưu mô, vì muốn trả thù Đồ Lăng nên mới phẫu thuật thẩm mỹ thành gương mặt giống cô ta để làm cô ta ghê tởm.
Tôi ôm điện thoại mà cười đến mức đau cả bụng.