Edit: Trang Hồng
Beta: Sakura
Ông chủ Phùng cảm thấy sau tận thế chưa từng có cảm giác khoan khoái
dễ chịu như vậy. Trước kia, có ngày nào mà ông không phải ôm đầu giống
như chuột chạy qua đường, trốn trốn tránh tránh đi ra ngoài cùng trở về. Cũng chỉ có hôm nay, hắn đi ở đằng trước, theo sau là bốn cô gái đẹp
như tiên, ngẩng đầu ưỡn ngực, xoải bước chân tiến lên phía trước!
Có điều cũng có mấy người đỏ mắt đấy, chính mình không dám đến gần, nhưng để cho mấy đứa nhỏ nhà mình đi đến thay chính mình.
Đứa bé kia cũng là người thông minh, chạy trốn đến đây vô cùng nhanh, bổ nhào qua muốn ôm đùi Đường Nhược.
Ở tận thế, Đường Nhược đã luyện được tính cảnh giác, đứa trẻ bổ nhào