Chương 47: Di ngôn
Hôm nay đến tột cùng có bao nhiêu sĩ tốt chết ở Trường Nhạc cung?
Mười vạn? Hai mươi vạn? Mông Lương không thể xác định chuẩn xác được, nhưng gã có thể khẳng định rằng, điều này nhất định là một tai họa đối với Trần quốc vốn đã tích lũy yếu. Mất đi quá nhiều sĩ tốt, sẽ nhất định không cách nào chống lại hai nước Hạ Chu như hổ rình mồi, mà cũng chính là bởi vì nghĩ đến điểm này, sâu trong nội tâm Mông Lương lần đầu tiên sinh ra hoài nghi đối với một số lời nói của cha mình.
"Đi thôi, đi lấy chiếu thư của ngươi." Ném đầu vị Thất Hoàng tử kia giống như quả bóng da sang một bên, Mông Khắc trên người mang theo một chút vết thương sải bước đi tới trước mặt Trần Huyền Cơ, lão từ trên cao nhìn đứa cháu trai của mình, nói như thế.
Truyện "Tàng Phong (Dịch) Chương 47: Di ngôn" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này