Thái Giám Sợ Đứa Trẻ Điên, Nhưng Chính Hắn Đã Bức Chết Trưởng Công Chúa

Chương 1

Chương 1
Năm ấy, khi A Tỷ chết, ta mới lên ba.
Mấy tên thái giám chặn tỷ trong phòng.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên từ lúc trời sập tối, kéo dài mãi đến khi bình minh ló rạng.
Ta đứng canh ngoài cửa.
Không rời nửa bước.
Cũng không dám bật khóc thành tiếng.
Trước lúc rời đi, tỷ kéo ta đến trước mặt, dặn dò một phen.
Khi ấy ta còn quá nhỏ, có vài chữ còn chưa nhận ra.
Nhưng từng lời tỷ nói, ta đều khắc cốt ghi tâm.
Kể từ đó, trong lãnh cung có thêm một tiểu hoàng nữ điên điên dại dại.
Gặp ai cũng cười.
Nụ cười vô tâm vô phế.
Có lúc bỗng ngồi phịch xuống đất, tự giật tóc mình.
Có lúc lại đuổi theo cái bóng trên tường cung, không ngừng gọi:
“A tỷ... A tỷ...”
Mọi người đều nói, đứa trẻ ấy đã phế rồi.
Không một ai biết.
Mỗi đêm, ta đều lặng lẽ viết đi viết lại một cái tên.
01
Năm A tỷ chết, ta mới ba tuổi.
Mấy tên thái giám chặn tỷ trong căn phòng nhỏ.
Tiếng kêu gào thê lương vang lên từ lúc màn đêm buông xuống, mãi đến tận hừng đông mới chịu ngừng.
Ta đứng ngoài cửa.
Không bỏ đi.
Cũng chẳng dám khóc.
Bởi A tỷ từng nói:
“Ở nơi hoàng cung ăn thịt người này, nước mắt là thứ vô dụng nhất.”
Đến khi trời sáng.
Tiếng kêu thảm thiết cuối cùng cũng im bặt.
Cánh cửa gỗ phát ra tiếng “két” nặng nề rồi chậm rãi mở ra.
A tỷ bước ra ngoài.
Chiếc váy cung đã bạc màu vì giặt quá nhiều lần trên người tỷ bị xé tan tành.
Máu nhuộm đỏ khắp thân váy.
Trên gương mặt ấy chẳng còn chút biểu cảm.
Đôi mắt trống rỗng như một cái hố sâu không đáy.
Tỷ không nhìn ta.
Chỉ lặng lẽ bước về phía cây hòe già cổ thụ thân cong trong sân.
“A tỷ...”
Ta khẽ gọi.
Thân thể tỷ chợt khựng lại.
Một lúc lâu sau mới chầm chậm quay đầu.
Đến khi nhìn thấy ta.
Trong đôi mắt vô hồn kia mới le lói một tia sáng yếu ớt.
Tỷ khẽ vẫy tay.
Ta lập tức chạy đến, ôm chặt lấy chân tỷ.
Đôi chân ấy đang run.
Run dữ dội đến mức gần như không đứng vững.
Tỷ chậm rãi ngồi xổm xuống, kéo ta lại gần.
“Vi Vi, nghe tỷ nói.”
Giọng tỷ khàn đặc như tiếng trống đã rách.
“Từ hôm nay trở đi... hãy quên tỷ đi.”
“Muội nhất định phải sống.”
“Cho dù phải sống hèn mọn như một con chó... cũng phải sống tiếp.”
Ta ngẩng đầu nhìn tỷ.
Khóe mắt lập tức đỏ hoe.
Tỷ lấy từ trong ngực áo ra một mảnh vải đã bị vò đến nhăn nhúm.
Trên mặt vải.
Là một hàng tên được viết bằng máu.
Vương Tấn.
Lưu Thành.
Lý Ngọc.
Còn mấy cái tên khác đã bị máu thấm nhòe, không còn nhìn rõ.
“Nhớ kỹ bọn chúng.”
“Dùng cả đời mà ghi nhớ.”
“A tỷ vô dụng.”
“Tỷ chỉ có thể đi đến đây thôi.”
“Vi Vi... mối thù của chúng ta, sau này giao cho muội báo.”
Tỷ nhét mảnh vải vào lòng bàn tay ta.
Trên đó vẫn còn hơi ấm của tỷ.
Cùng mùi máu tanh nồng đến nghẹt thở.
Khi ấy ta còn quá nhỏ.
Có vài chữ vẫn chưa biết đọc.
Nhưng ta mở to hai mắt nhìn chằm chằm vào từng nét bút.
Khắc từng nét.
Từng nét một.
Vào tận sâu trong đầu.
Nói xong.
Tỷ chậm rãi đứng dậy.
Cuối cùng.
Tỷ đưa tay vuốt nhẹ mái tóc ta.
“Đi đi.”
“Trốn xuống gầm giường.”
“Trước khi trời tối... tuyệt đối đừng bước ra.”
Ta ngoan ngoãn buông tay.
Đứng nhìn tỷ từng bước.
Từng bước một.
Đi về phía cây hòe già.
Tỷ lấy một dải lụa trắng.
Vắt lên cành cây to khỏe.
Một cơn gió thổi qua.
Dải lụa trắng nhẹ nhàng lay động.
Tựa như ống tay áo tung bay mỗi lần A tỷ múa.
Ta quay người.
Chạy vội trở về phòng.
Chui xuống gầm giường, hai tay bịt chặt tai.
Nhưng...
Ta vẫn nghe thấy.
Bên ngoài truyền đến một tiếng “bịch” nặng nề.
Sau đó là tiếng thét thất thanh của đám cung nhân.
Ta không khóc.
Chỉ mở to mắt.
Nhìn chằm chằm vào bóng tối dưới gầm giường.
Trong màn đêm ấy.
Ta dường như lại nhìn thấy gương mặt của A tỷ.
Tỷ mỉm cười nói với ta:
“Vi Vi... sống tiếp đi.”
Kể từ ngày ấy.
Lãnh cung có thêm một tiểu hoàng nữ điên điên khùng khùng.
Gặp ai cũng cười.
Cười đến vô tâm vô phế.
Có lúc bỗng ngồi bệt xuống đất, tự tay giật tóc mình.
Có lúc lại đuổi theo cái bóng trên tường cung, hết lần này đến lần khác gọi:
“A tỷ...”
Ai ai cũng nói.
Đứa bé tận mắt chứng kiến A tỷ treo cổ tự vẫn.
Bị dọa đến phát điên rồi.
Đã thành một kẻ phế nhân.
Không ai biết.
Mỗi đêm.
Ta đều dùng móng tay cào lên nền gạch lạnh buốt.
Hết lần này.
Đến lần khác.
Khắc từng cái tên.
Vương Tấn.
Lưu Thành.
Lý Ngọc.
Mỗi một nét.
Đều như được khắc bằng máu.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất