Chương 6
Chuyện của Tiểu Lâm Tử chẳng bao lâu sau đã lắng xuống.
Không một ai muốn truy cứu đến cùng.
Vương Tấn cũng chỉ đành tự nhận mình xui xẻo.
Thế nhưng, sự phòng bị bên cạnh hắn rõ ràng đã nghiêm ngặt hơn rất nhiều.
Mỗi lần ra vào đều có thêm mấy tên tiểu thái giám theo hầu, ai nấy đều mang vẻ mặt cảnh giác.
Điều đó khiến kế hoạch của ta trở nên khó khăn hơn bội phần.
Ngụy công công nhìn thấu tâm tư của ta.
“Đừng nóng vội.”
Một đêm khuya, lão khẽ nói với ta.
“Vương Tấn là một cây đại thụ, rễ sâu lá tốt. Muốn quật ngã hắn, không thể chỉ chặt cành tỉa lá, mà phải khiến gốc rễ mục nát từ bên trong.”
“Gốc rễ của hắn là gì?” ta hỏi.
“Là tiền bạc, là quyền thế, càng là những bí mật không thể phơi bày dưới ánh mặt trời mà hắn cất giấu trong bóng tối.”
Đôi mắt Ngụy công công lóe lên tia sáng giữa màn đêm.
“Lão nô theo hầu hắn gần nửa đời người. Hắn có bao nhiêu gia sản, mua phủ đệ ở đâu, nuôi mấy ngoại thất bên ngoài... trong lòng lão nô đều rõ như lòng bàn tay.”
“Bí mật lớn nhất của hắn là cấu kết với dư đảng tiền triều.”
Tim ta khẽ run lên vì mừng rỡ.
Đó chính là trọng tội tru di cửu tộc.
“Chứng cứ đâu?”
“Chứng cứ nằm trong tư trạch của hắn ngoài cung, cất trong một ngăn bí mật đã khóa kín.”
Ngụy công công nhìn ta, chậm rãi nói từng chữ.
“Còn chìa khóa mở ngăn bí mật ấy... hắn chưa từng rời người, lúc nào cũng đeo trên cổ.”
Ta lập tức hiểu ra.
Muốn lật đổ Vương Tấn, ta nhất định phải đoạt được chiếc chìa khóa kia.
Nhưng một vị “hoàng nữ điên dại” tay trói gà không chặt, muốn tháo chiếc chìa khóa trên cổ một tên chưởng ấn thái giám quyền khuynh triều dã...
Quả thực là chuyện hoang đường.
“Sẽ có cơ hội.”
Ngụy công công dường như đã đọc được suy nghĩ của ta.
“Bên phía Hoàng hậu nương nương lại có nhiệm vụ mới.”
Lão đưa cho ta một viên sáp hoàn.
“Lần này, phải đưa vào Tông Nhân phủ.”
Tông Nhân phủ.
Đó là cấm địa còn đáng sợ hơn cả lãnh cung.
Nơi ấy giam giữ toàn bộ hoàng thân quốc thích phạm trọng tội.
Canh phòng nghiêm ngặt, dù có mọc cánh cũng khó thoát.
“Một kẻ điên lạc đến gần Tông Nhân phủ, rồi lạc đường... cũng là chuyện rất bình thường.”
Ngụy công công thản nhiên nói.
“Nhiệm vụ của ngươi là ném viên sáp hoàn này vào chiếc giếng cạn trong hậu viện Tông Nhân phủ.”
“Sẽ có người đến lấy.”
Ta siết chặt viên sáp hoàn trong tay, khẽ vuốt ve, nghiền ngẫm hồi lâu.
Hôm sau, ta lại bắt đầu chuyến hành trình “phát điên” của mình.
Lần này, ta diễn còn giống một kẻ điên hơn bất cứ lúc nào trước đó.
Ta lăn lộn trên đường cung, ôm chân thị vệ gọi cha.
Thậm chí còn nhảy xuống hồ trong Ngự Hoa viên để... vớt ánh trăng.
Ta khiến bản thân ướt sũng từ đầu đến chân, nhếch nhác vô cùng.
Tất cả mọi người đều tránh xa ta như tránh ôn thần.
Bằng cách ấy, ta từng chút một tiến gần đến nơi khiến ai nghe danh cũng phải khiếp sợ.
Tường son của Tông Nhân phủ cao vút, toát ra khí tức nghiêm trang lạnh lẽo.
Đám thị vệ đứng trước cổng ai nấy đều mặt lạnh như băng, tay đặt sẵn trên chuôi đao.
Ta không dám đến quá gần.
Chỉ có thể men theo bức tường ngoài của Tông Nhân phủ, đi lòng vòng như con ruồi mất đầu.
Vừa đi vừa tìm chiếc giếng cạn mà Ngụy công công đã nhắc đến.
Cuối cùng, tại một góc hẻo lánh phía sau bức tường, ta nhìn thấy thành giếng nhô lên khỏi đầu tường.
Chính là nơi đó.
Đúng lúc ta đang nghĩ cách ném viên sáp hoàn sang bên kia, bỗng có tiếng bước chân vang lên.
Ta lập tức ngồi thụp xuống, nấp sau một bụi cỏ dại cao quá nửa người.
Chẳng bao lâu sau, mấy người từ cửa hông Tông Nhân phủ bước ra.
Người đi đầu...
Lại chính là Vương Tấn.
Hôm nay hắn không mặc bộ quan bào đỏ thẫm chói mắt thường ngày, mà thay bằng bộ thường phục màu xanh thanh nhã, kín đáo.
Bên cạnh chỉ có hai tên tâm phúc thái giám.
Thần sắc của bọn họ vô cùng bí mật, tựa như vừa làm xong một việc không thể để người khác biết.
Ta nín chặt hơi thở, đến cử động cũng không dám.
Không xa phía trước, Vương Tấn dừng lại nơi góc tường, dường như đang dặn dò thuộc hạ điều gì đó.
Khoảng cách từ chỗ hắn đứng đến nơi ta ẩn nấp chỉ hơn mười bước.
Ta thậm chí còn nhìn rõ nốt ruồi nhỏ trên mặt hắn.
Cũng thấy được dưới cổ áo hắn thấp thoáng lộ ra một đoạn dây đỏ.
Đây là cơ hội ngàn năm có một.
Bên cạnh hắn chỉ có hai người.
Lại thêm nơi này vô cùng hẻo lánh, hiếm có bóng người qua lại.
Nếu bây giờ ta lao ra...
Không.
Không được.
Ta tay không tấc sắt, xông ra chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Ta ép mình phải bình tĩnh.
Đúng lúc ấy, Vương Tấn dường như đã dặn dò xong, chuẩn bị rời đi.
Hắn xoay người, ánh mắt vô tình quét qua bụi cỏ nơi ta đang ẩn náu.
Tim ta lập tức như nhảy vọt lên tận cổ họng.
Ánh mắt hắn sắc bén như lưỡi đao, tựa hồ có thể xuyên thấu mọi lớp ngụy trang.
Ta cúi gằm đầu, mười ngón tay cắm sâu vào lớp bùn đất.
Móng tay gãy bật mà ta cũng chẳng hề hay biết.
Thời gian như ngừng trôi trong khoảnh khắc ấy.
Một nhịp...
Hai nhịp...
Tựa như đã trải qua mấy kiếp người.
Cuối cùng, ánh mắt Vương Tấn cũng rời khỏi bụi cỏ.
Hắn khẽ hừ lạnh một tiếng, rồi dẫn theo thuộc hạ bỏ đi.
Mãi đến khi bóng lưng bọn họ khuất hẳn sau khúc ngoặt.
Toàn thân ta mới mềm nhũn, ngã phịch xuống đất, há miệng thở dốc từng hơi.
Y phục sau lưng đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt hoàn toàn.
Một lúc sau, ta chống tay đứng dậy, nhắm chuẩn chiếc giếng cạn phía sau bức tường.
Viên sáp hoàn trong tay vẽ nên một đường cong giữa không trung, rơi gọn vào lòng giếng.