Thái Giám Sợ Đứa Trẻ Điên, Nhưng Chính Hắn Đã Bức Chết Trưởng Công Chúa

Chương 5

Chương 5
Ngày tháng cứ thế lặng lẽ trôi qua.
Ta vẫn là Cửu Hoàng nữ sống điên dại trong lãnh cung.
Chỉ là...
Phạm vi hoạt động của ta đã rộng hơn trước rất nhiều.
Ngụy công công dường như đã ngầm chấp nhận việc mỗi ngày ta đều có thể ra ngoài “hít thở”.
Thế là trong hoàng cung, ta trở thành một cảnh tượng vô cùng đặc biệt.
Một “u linh” có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, ở bất cứ nơi đâu.
Chẳng ai đề phòng một kẻ điên.
Mà điều đó lại mang đến cho ta sự thuận tiện lớn nhất.
Ta có thể đường đường chính chính ngồi xổm dưới góc tường Ngự Thiện Phòng, nghe đám thái giám bàn tán xem gần đây vị chủ tử nào đổi khẩu vị.
Cũng có thể chẳng hề kiêng dè nằm lăn lóc trên hành lang ngoài Ty Lễ Giám, nhìn đám thái giám nắm đại quyền ra vào tấp nập.
Vương Tấn...
Ta đã gặp hắn vài lần.
Lần nào hắn cũng tiền hô hậu ủng, khoác trên mình bộ thái giám phục màu đỏ thẫm chói mắt. Gương mặt chẳng biểu lộ cảm xúc gì, nhưng đôi mắt lại sắc bén như chim ưng.
Mỗi lần hắn đi ngang qua, ta đều cố tình cười ngây dại lớn hơn, hoặc lăn lộn trên đất hăng say hơn.
Hắn chỉ khinh miệt liếc ta một cái.
Giống như nhìn một con kiến ven đường.
Đó chính là điều ta mong muốn.
Ngụy công công giữ đúng lời hứa.
Cứ cách vài ngày, ông ta lại kể cho ta nghe một ít chuyện về Vương Tấn.
“Con nuôi của Vương Tấn mắc chứng hen suyễn. Đặc biệt không thể ngửi mùi hoa quế vàng, chỉ cần ngửi thấy là sẽ lên cơn, thở không nổi.”
“Hắn cực kỳ sợ lạnh. Cho dù giữa mùa hạ nóng bức, lúc ngủ cũng phải đắp chăn dày.”
“Hắn rất thích món vịt Bát Bảo của tửu lâu Phúc Mãn Lâu. Cứ ba ngày một lần, hắn đều sai con nuôi là Tiểu Lâm Tử xuất cung mua về.”
Từng tin tức một...
Ta đều khắc sâu vào trong đầu.
Chỉ chờ một cơ hội có thể một kích trúng đích.
Hôm ấy, ta lại gặp Họa Xuân.
Là trên đường đến Khôn Ninh cung.
Nàng đi rất gấp.
Nhìn thấy ta, bước chân bỗng khựng lại, ánh mắt hiện lên vẻ phức tạp.
Nàng vội bước đến bên ta, nhân lúc không ai chú ý, nhanh như cắt nhét vào tay ta một gói giấy nhỏ.
“Con nha đầu điên này, kẹo ngon lắm, thưởng cho ngươi đó.”
Giọng nàng run rẩy.
Ta nhận lấy gói giấy, cười ngây ngô với nàng.
Nàng không nán lại thêm, cúi đầu vội vã rời đi.
Ta giấu gói giấy vào trong ngực, tiếp tục màn diễn của một kẻ điên.
Về đến lãnh cung, ta mở gói giấy ra.
Bên trong không phải kẹo.
Mà là một nhúm cỏ đã được phơi khô.
Ta đưa lên mũi ngửi thử.
Một mùi cay nồng cực kỳ đặc biệt xộc thẳng vào khứu giác.
Ngụy công công bước tới, cầm một nhánh nhỏ lên, vê nhẹ giữa đầu ngón tay.
“Đây là bột Đoạn Trường Thảo.”
Ánh mắt ông ta sâu hun hút.
“Không màu không mùi. Chỉ cần một chút thôi cũng đủ khiến người ta chết lặng lẽ trong lúc ngủ, chẳng phát ra nổi một tiếng.”
“Là Hoàng hậu nương nương đưa sao?”
Ta khẽ hỏi.
Ngụy công công gật đầu.
“Ý của nương nương là có thể hạ vào đồ ăn của Thái tử, cho hắn được ra đi thanh thản.”
“Thay vì bị giam trong Tông Nhân phủ chịu đủ cực hình, chi bằng sớm được giải thoát.”
Ta nhìn gói bột độc ấy.
Trong lòng bỗng lạnh buốt.
Hổ dữ còn chẳng nỡ ăn thịt con.
Thế nhưng trong chốn thâm cung này...
Đến mẫu tử thân thiết nhất, cuối cùng cũng phải đi đến bước đường ấy.
Hoàng hậu thật sự muốn Thái tử chết...
Hay muốn mượn cái chết của Thái tử để vu oan giá họa cho kẻ khác?
Ta cẩn thận cất gói thuốc độc đi.
“Ta hiểu rồi.”
Thứ độc dược này...
Ta sẽ không dùng lên người Thái tử.
Nó còn có công dụng tốt hơn.
Ba ngày sau.
Đến ngày Vương Tấn ăn món vịt Bát Bảo.
Ta đã dò la rõ tuyến đường và thời điểm Tiểu Lâm Tử xuất cung từ trước.
Ta chờ sẵn trên một con đường hẻo lánh mà hắn nhất định phải đi qua.
Ở đó có một rừng quế vàng um tùm.
Đang độ giữa thu.
Hoa quế nở rộ, hương thơm đậm đặc đến mức gần như khiến người ta nghẹt thở.
Ta nấp sau bụi cây, trong tay siết chặt một chiếc túi vải nhỏ.
Bên trong...
Là bột phấn hoa quế vàng mà mấy ngày nay ta âm thầm thu thập.
Ta đợi chừng nửa canh giờ.
Tiểu Lâm Tử xách theo hộp thức ăn, vừa huýt sáo vừa thong thả bước tới.
Ta hít sâu một hơi.
Canh chuẩn hướng gió.
Ngay khoảnh khắc hắn đi ngang qua gốc cây, ta dốc hết sức ném tung toàn bộ số phấn hoa quế trong túi về phía hắn.
Sau đó lập tức xoay người.
Nhanh như một con thỏ, lao thẳng vào rừng cây, biến mất không còn tung tích.
Ta không ngoảnh đầu nhìn kết quả.
Nhưng ta nghe thấy phía sau vang lên tiếng hộp thức ăn rơi xuống đất.
Cùng với tiếng ho sặc sụa, tiếng thở dốc dữ dội của một nam nhân.
Âm thanh ấy...
Đầy đau đớn và kinh hoảng.
Ta chạy một mạch về lãnh cung.
Tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Không phải vì sợ hãi.
Mà là vì phấn khích.
Đây...
Là bước đầu tiên trong kế hoạch báo thù của ta.
Tuy mục tiêu không phải chính Vương Tấn.
Nhưng chỉ cần khiến kẻ bên cạnh hắn gặp họa, cũng đủ khiến lòng ta hả hê.
Đêm hôm đó.
Khắp hoàng cung đều truyền tai nhau một chuyện.
Con nuôi của Vương Tấn, Chưởng ấn thái giám Ty Lễ Giám, là Tiểu Lâm Tử, đột nhiên phát cơn hen trên cung đạo, suýt nữa nghẹt thở mà mất mạng.
May mắn được thị vệ tuần tra phát hiện, kịp thời khiêng về đổ thuốc cứu chữa, lúc này mới nhặt lại được một cái mạng.
Còn con vịt Bát Bảo mua từ Phúc Mãn Lâu...
Đương nhiên đã rơi nát bấy.
Vương Tấn tức giận đến mức nổi trận lôi đình trong Ty Lễ Giám, nhưng tra xét mãi vẫn chẳng tìm được đầu mối.
Dẫu sao...
Ai lại đi nghi ngờ rằng tất cả chỉ do một cơn gió...
Và một kẻ điên gây nên?
Ta cầm một mẩu than, mạnh tay gạch bỏ cái tên Lưu Thành trên bức tường.
A tỷ.
Tỷ nhìn thấy rồi chứ?
Muội...
Đã thay tỷ đòi lại được một chút tiền lãi rồi.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất