Thái Tử Là Của Ta, Ồ, Thái Tử Phi Cũng Là Của Ta

Chương 1

Chương 1
Khi ta đang ngồi xổm sau hòn non bộ trong Ngự Hoa Viên, gặm từng miếng bánh dứa thơm lừng, chợt nghe mấy cung nữ tụm đầu thì thầm:
“Nghe nói Tân Lâm Trắc phi được Thái hậu nương nương dùng ba xe mứt quả dụ vào cung đấy?”
“Đúng vậy! Hôm tuyển phi hôm ấy, các tiểu thư khuê các ai nấy đều đánh đàn vẽ tranh, chỉ có mình nàng ấy trốn sau bình phong lén ăn bánh hoa hồng, hai má phồng lên như sóc con…”
Rắc!
Ta tức tối cắn nát miếng vỏ bánh cuối cùng, xách váy nhảy phắt ra khỏi hòn non bộ.
“Ăn nói bậy bạ! Rõ ràng là năm xe! Thái hậu nương nương còn hứa mỗi tháng sẽ ban cho ta một chuyến vải thiều Lĩnh Nam nữa!”
Mấy cung nữ sợ đến tái mặt, ôm khay sơn bỏ chạy tán loạn.
Ta vuốt vuốt túi thơm bên hông căng phồng. Bên trong đầy ắp bánh óc chó, kẹo hạt thông với đậu phộng rang muối tiêu, đều là sáng nay tiện tay “thuận” từ cung Thái hậu mang về.
“Tiểu thư!”
Nha hoàn thân cận Tiểu Vân xách váy chạy tới. Vừa thấy vụn bánh còn dính nơi khóe môi ta, nàng ấy đau lòng giậm chân.
“Người sao lại lén ăn nữa rồi! Chẳng phải đã nói sẽ giữ lại để lấy lòng Thái tử điện hạ sao?”
“Nhưng Thái tử phi tỷ tỷ còn ngọt hơn cả điểm tâm mà.”
Ta chớp chớp mắt, rút từ trong tay áo ra một gói giấy dầu.
“Muội xem này, đây là bánh hạt dẻ hấp đường hoa quế Thái hậu ban thưởng. Ta cố ý giữ lại cho tỷ tỷ…”
Lời còn chưa dứt, nơi góc hành lang bỗng thấp thoáng một bóng áo đỏ hải đường.
Đôi mắt ta lập tức sáng rực. Xách hộp đựng điểm tâm, ta lao thẳng tới.
“Tỷ tỷ! Chờ muội với!”
Hôm nay, Ninh Chiêu Hoa búi tóc Vọng Tiên, trên mái tóc cài nghiêng một cây trâm phượng bằng vàng tinh xảo. Nghe tiếng gọi của ta, nàng dừng chân ngoái đầu. Ánh nắng vừa lúc xuyên qua chiếc lồng chim mạ vàng dưới mái hiên, rắc những đốm sáng li ti lên dải khăn choàng màu nguyệt bạch trên vai nàng.
“Tỷ tỷ, ăn bánh đi!”
Ta nâng bánh hạt dẻ như dâng báu vật. Không ngờ dưới chân vấp một cái, cả người liền nhào vào lòng nàng.
Trong khoảnh khắc, hương mai thanh nhã tràn ngập nơi tay áo.
Ta ngẩng đầu nhìn đôi mày xa sơn khẽ chau của mỹ nhân, chợt nhớ đến cuốn thoại bản lén đọc mấy hôm trước.
“Chỉ thấy giai nhân tóc mây dung hoa, băng cơ ngọc cốt, ánh mắt lưu chuyển tựa nước xuân soi bóng lê trắng.”
“Có ngã đau không?”
Ninh Chiêu Hoa đỡ ta đứng vững, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc rối trước trán.
Nhân cơ hội ấy, ta nhét bánh vào lòng bàn tay nàng.
“Tay tỷ tỷ còn trắng hơn cả ngọc mỡ dê!”
“Lâm Miên Miên!”
Sau lưng vang lên một giọng nói nghiến răng ken két.
Thái tử Tiêu Cảnh Minh chẳng biết đã xuất hiện từ lúc nào. Trên chiếc mãng bào màu huyền còn vương mấy cánh hoa quế, hẳn là vừa đuổi theo từ cung Thái hậu.
Ta lập tức trốn sau lưng Ninh Chiêu Hoa.
“Điện hạ bớt giận! Thiếp... thiếp không cố ý ăn sạch phần mì nước hoa mai của người đâu…”
“Đó là quà sinh thần cô chuẩn bị cho Chiêu Hoa!”
“Nhưng tỷ tỷ bảo ngọt quá nên chia cho thiếp mà.”
Ta túm lấy dải khăn choàng của Ninh Chiêu Hoa, ló đầu ra.
“Nếu điện hạ vẫn còn giận, thiếp lấy bánh óc chó đền được không?”
Vừa nói, ta vừa nhét một miếng bánh vào miệng, lí nhí:
“Nhưng... bị thiếp cắn rồi…”
Ninh Chiêu Hoa bỗng bật cười.
Tiêu Cảnh Minh lập tức như quả bóng xì hơi.
Hắn xoa trán, thở dài.
“Kiếp trước hẳn cô nợ nàng. Lần trước nàng lén ăn quýt tiến cống khiến cô bị Ngự sử dâng sớ hặc tội. Hôm qua ở Ngự Thư phòng…”
“Hôm qua ở Ngự Thư phòng thì sao?”
Ta giả ngu chớp mắt, lặng lẽ giấu bàn tay phải còn dính mực ra sau lưng.
Sáng nay lẻn vào đó tìm điểm tâm, ta vô ý làm đổ nghiên mực. Đến giờ dưới án thư vẫn còn lót quyển 《Trị Quốc Sách》 mà ta dùng để lau tay.
Ninh Chiêu Hoa bỗng nắm lấy cổ tay ta.
“Điện hạ, người dọa Miên Miên rồi.”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất