Chương 2
Nàng lấy khăn lụa dịu dàng lau sạch vụn bánh nơi khóe miệng ta, rồi quay đầu dặn cung nữ:
“Mang bát sữa anh đào ướp lạnh trong hầm băng tới đây.”
Ta reo lên một tiếng, lao vào ôm lấy nàng. Nhân lúc Tiêu Cảnh Minh không để ý, còn lén quay đầu làm mặt quỷ với hắn.
Hương mai trên người Thái tử phi hòa cùng mùi thơm ngọt của anh đào còn mê hoặc hơn tất cả điểm tâm trong Ngự Thiện phòng.
Tiêu Cảnh Minh chợt đưa tay bóp nhẹ gáy ta.
“Đồ vô lương tâm! Tháng trước là ai vừa khóc vừa nói cô còn đẹp hơn cả tranh kẹo của tiệm Trương ngoài Tây phố?”
“Lúc ấy thiếp đói đến hoa mắt thôi!”
Ta hùng hồn cãi lại.
“Bây giờ đã có tỷ tỷ rồi, ai còn muốn ngắm tranh kẹo nữa!”
Ninh Chiêu Hoa mỉm cười, nhét một viên mứt vào miệng ta, rồi quay sang Tiêu Cảnh Minh.
“Hôm nay điện hạ chẳng phải còn phải đến Binh bộ nghị sự sao?”
Thấy hắn vẫn đứng yên, nàng lại ôn tồn nói thêm:
“Bữa tối thần thiếp sẽ giữ phần bánh trôi rượu nếp cho người.”
Ta nhìn theo bóng lưng Tiêu Cảnh Minh rời đi với vẻ miễn cưỡng, bỗng nhớ ra điều gì, liền lấy từ túi thơm ra một cuốn thoại bản.
“Tỷ tỷ mau xem! Quyển 《Bá Đạo Vương Gia Và Tiểu Trù Nương Xinh Đẹp》 mới phát hành đấy! Muội phải đổi bằng mấy chiếc bánh phù dung với Lục Công chúa mới có được!”
Khi màn đêm dần buông, hai chúng ta co mình trên chiếc quý phi tháp, vừa ăn hết ba đĩa điểm tâm vừa đọc thoại bản.
Sau khi nghe ta thao thao kể xong cốt truyện ly kỳ thứ tám, Ninh Chiêu Hoa khẽ chạm đầu ngón tay lên chóp mũi ta.
“Ngày mai để Thượng Cung cục làm bánh anh đào Bi La cho muội nhé?”
“Muội muốn hình hoa mai!”
Ta lăn vào lòng nàng làm nũng.
“Còn muốn tỷ tỷ đút cho muội ăn nữa~”
Ngoài cửa sổ chợt vang lên tiếng ho khan của Tiêu Cảnh Minh.
Ta lập tức ôm chặt lấy eo Ninh Chiêu Hoa.
“Tỷ tỷ tối nay ngủ với muội được không? Muội vừa có một chiếc đèn kéo quân mới, soi lên còn hiện đủ mười hai con giáp nữa!”
Khi ánh trăng bò lên khung cửa sổ, cuối cùng ta cũng được như ý nguyện, cuộn tròn trong vòng tay mềm mại thơm ngát của mỹ nhân.
Ngoài gian ngoài, Tiêu Cảnh Minh nghiến răng nghiến lợi.
“Ninh Chiêu Hoa! Đây là lần thứ bảy trong tháng này cô phải ngủ ở thư phòng rồi!”
Khi ta ôm chiếc đèn lưu ly ngồi xổm trước cửa Ngự Thiện phòng, bên trong bỗng vang lên tiếng thất thanh của nữ quan quản thiện:
“Mau ngăn Lâm Trắc phi lại! Nàng ấy sắp đem toàn bộ tuyết cáp mới tiến cống nấu thành chè ngọt rồi!”
“Đó là món dành cho Hoàng hậu nương nương dưỡng nhan…”
“Dưỡng nhan thì nhất định phải thêm mật ong nữa chứ!” Ta ôm chặt nồi đất đang sôi ùng ục, hùng hồn nói. “Thái hậu nương nương từng dạy rồi, bí quyết giữ mãi dung nhan chính là tâm tình luôn vui vẻ!”
Đang nói, chợt một mùi hương mai quen thuộc thoảng qua.
Hai mắt ta sáng rỡ, cầm muôi canh quay người lại.
“Tỷ tỷ, mau đến nếm thử... Á!”
Ninh Chiêu Hoa vừa kịp đưa tay đón lấy chiếc muôi đang bay văng ra, khiến lớp áo choàng màu huyền sắc của nàng lập tức bị bắn đầy những giọt nước đường màu hổ phách.
Phía sau nàng, Tiêu Cảnh Minh nhíu chặt mày, gân xanh nơi thái dương khẽ giật.
“Lâm Miên Miên, đây là bộ thường phục cô vừa mới may!”
“Điện hạ mặc màu huyền sắc đẹp nhất mà!” Ta múc một muôi nước đường đưa đến trước mặt hắn, cười tít mắt. “Giống hệt mỹ nam bằng mặc ngọc được tạc ra trong thoại bản ấy!”
Tiêu Cảnh Minh bỗng đưa tay véo lấy đôi má phồng của ta.
“Đừng tưởng nói vài câu dễ nghe là có thể lấp liếm được.”
“Lần trước nàng bảo cô giống cá chép sốt chua ngọt, lần trước nữa lại bảo cô giống...”
“Giống hạt óc chó hổ phách vừa mới ra lò!” Ta nhân lúc hắn buông tay liền lẻn ra sau lưng Ninh Chiêu Hoa trốn. “Thần thiếp là đang khen điện hạ đẹp đến mức khiến người ta chỉ muốn ăn ngay thôi!”
Ninh Chiêu Hoa bật cười khe khẽ.
Tiêu Cảnh Minh lập tức như quả bóng xì hơi, chỉ biết day day mi tâm rồi thở dài.
“Chiêu Hoa, nàng cứ chiều hư nàng ấy đi. Hôm trước còn gặm ngọc bội của cô tưởng là bánh hạnh nhân, hôm qua lại...”
“Hôm qua chỉ là ngoài ý muốn thôi!” Ta giơ ba ngón tay lên thề. “Ai mà ngờ trong tấu chương lại kẹp kẹo hoa hồng chứ!”
Tiêu Cảnh Minh bỗng bước sát thêm nửa bước.
Đầu ngón tay thon dài của hắn khẽ lướt qua khóe môi ta.
“Giờ trên mặt nàng vẫn còn dính đường phấn này, tiểu hồ ly nói dối.”
Theo phản xạ, ta liếm nhẹ môi mình, nhưng ngay sau đó lại bị hơi ấm nơi đầu ngón tay hắn làm tim khẽ run lên.