Chương 6
Khi ta đang ngồi xổm bên hồ cá chép trong Ngự Hoa Viên, vừa cho lũ rùa ăn, vừa ngắm mặt nước gợn sóng, bỗng nghe phía sau hòn non bộ truyền đến tiếng xì xào khe khẽ.
“Nghe nói yến tiệc Trung Thu năm nay sẽ để các phủ thi triển tuyệt kỹ. E rằng Lâm Trắc phi đến đàn có mấy dây cũng chẳng biết đâu nhỉ?”
“Nhưng người ta biết làm bánh điểm tâm mà~”
“Chút tài vặt chẳng lên được mặt bàn...”
Ta tức đến phồng cả má, tiện tay ném một miếng bánh hạnh nhân xuống hồ.
Đám cá chép đỏ lập tức lao vọt khỏi mặt nước tranh mồi.
Đang định xông ra đôi co với bọn họ, ánh mắt ta bỗng lướt qua mặt nước.
Trong bóng phản chiếu thấp thoáng một vệt gấm đỏ tím quen thuộc.
Là bộ váy gấm Lưu Quang mà Lý Lương Đệ vừa mới may!
“Ái chà!” Ta cố ý cất cao giọng. “Sao con ba ba trong hồ này lại to hơn cả người vậy?”
Tiếng cười sau hòn non bộ lập tức im bặt.
Ta tung tăng chạy đến trước mặt các nàng, lấy từ trong túi gấm ra một gói giấy dầu.
“Các tỷ tỷ có muốn ăn kẹo mơ không? Thái hậu nương nương ban thưởng đấy. Người bảo ăn vào sẽ khiến người ta…” Ta nghiêng đầu ngẫm nghĩ, “Miệng thơm như ướp hương?”
Nha hoàn hồi môn của Lý Lương đệ là Lục La bỗng chen ngang:
“Lương đệ nương nương nhà ta không thích đồ ngọt!”
“Thế thì càng hay.”
Ta cười híp mắt, chậm rãi bóc lớp giấy gói.
“Hôm qua Thượng Cung Cục bảo kẹo khổ qua do Tây Vực tiến cống chẳng ai muốn ăn. Hay để phần cho tỷ tỷ nhé?”
“Lâm Miên Miên!”
Chiếc khăn lụa trong tay Lý Lương đệ gần như bị nàng ta vặn thành dây thừng.
“Yến Trung thu năm nay, bổn cung muốn xem thử ngươi có thể bày ra được thứ gì ra hồn!”
“Ta sẽ làm bánh trung thu phát sáng!”
Ta ưỡn ngực đầy tự hào.
“Loại sáng còn hơn cả dạ minh châu!”
Trên đường trở về Đông cung, Tiểu Vân mặt mày như đưa đám, níu lấy tay áo ta.
“Tiểu thư, người nghĩ kỹ đi! Tết Thượng Nguyên năm ngoái người bảo muốn làm đèn lồng biết bay, kết quả đốt cháy mất nửa bức rèm của Thái hậu nương nương…”
“Lần này khác mà!”
Ta lôi từ trong tay áo ra quyển 《Tinh Tượng Đồ》 tiện tay "mượn" từ Ty Thiên Giám.
“Khâm Thiên Giám nói đêm Trung thu sẽ có điềm Huỳnh Hoặc thủ Tâm. Nếu làm được bánh trung thu phản chiếu đúng tinh đồ…”
“Nương nương!”
Một cung nữ đang quét sân đi ngang bỗng hét thất thanh.
“Góc váy của người bốc cháy rồi!”
Ta cuống cuồng phủi tắt đốm lửa, lúc này mới phát hiện bột lân cất trong ngực áo đã bị rò ra ngoài.
Khi Ninh Chiêu Hoa nghe tin chạy tới, ta đang ngồi xổm dưới hành lang, cúi đầu thêu lên phần váy bị cháy xém mấy con rùa nhỏ.
“Tỷ tỷ mau xem!”
Ta giơ đường kim xiêu vẹo lên khoe.
“Có giống con ở bên hồ hôm nọ không…”
Lời còn chưa dứt,
thân thể ta bỗng nhẹ bẫng.
Tiêu Cảnh Minh xách cổ áo ta như xách một con gà con, đặt phịch lên ghế đá.
“Lâm Miên Miên, ngươi thấy cô sống quá nhàn rỗi hay sao?”
Ta đung đưa hai chân, vội vàng biện bạch:
“Ta đang chuẩn bị bất ngờ cho Trung thu mà!”
“Bất ngờ khiến người ta kinh hãi ư?”
Hắn nhón lấy ít bột lân dính trên tóc ta.
“Tháng trước ngươi cũng nói muốn chuẩn bị bất ngờ cho sinh thần của cô, kết quả…”
“Kết quả Thái tử điện hạ đội cả đầu bột màu đi khắp nơi suốt một ngày!”
Ninh Chiêu Hoa nhịn cười tiếp lời, đầu ngón tay khẽ chạm lên chóp mũi ta.
“Lần này lại định nhét thứ gì vào bánh trung thu đây?”