Thái Tử Là Của Ta, Ồ, Thái Tử Phi Cũng Là Của Ta

Chương 5

Chương 5
“Thái tử phi nương nương! Lý Lương Đệ đang ở trước mặt Hoàng hậu tố cáo người, nói người dung túng Trắc phi phung phí cống phẩm!”
Miếng mứt trong tay ta “bộp” một tiếng rơi xuống vạt áo của Tiêu Cảnh Minh.
Ninh Chiêu Hoa vẫn ung dung bình thản, nhẹ nhàng cầm khăn lau tay cho ta rồi hỏi:
“Miên Miên hôm nay đã dùng những cống phẩm gì?”
“Có... tuyết cáp, xuyên bối, ngân nhĩ...” Ta càng nói giọng càng nhỏ, “...còn có cả mật ong tiến cống từ Tây Vực nữa...”
Tiêu Cảnh Minh bỗng đứng dậy.
“Cô đến Phượng Nghi Cung một chuyến.”
“Đợi đã!”
Ta vội nắm lấy ống tay áo hắn.
“Đưa ta đi cùng!”
Khi Hoàng hậu uy nghi ngồi trên phượng tọa, ta lại đang ngẩn người nhìn cây trâm bộ dao bằng vàng cài nơi tóc mai của người.
Viên Đông Châu đung đưa dưới cây trâm tròn trịa đáng yêu, trông giống hệt những chiếc bánh nếp tròn mới làm trong Ngự Thiện Phòng.
“...Phung phí cống phẩm như vậy, quả thực là thất lễ, làm mất thể thống.”
Lý Lương Đệ nói xong liền đắc ý liếc ta một cái.
Ta nuốt nước bọt, ngoan ngoãn giơ tay.
“Nương nương, món chè tuyết cáp ấy thật sự rất dưỡng nhan!”
“Ngay cả Thái hậu nương nương cũng khen tay nghề của thần thiếp rất giỏi.”
Hoàng hậu chợt khẽ bật cười.
“Mẫu hậu gần đây quả thật dung nhan rạng rỡ hơn trước.”
“Đúng chứ, đúng chứ!”
Ta lập tức phấn chấn hẳn lên.
“Thần thiếp còn cho thêm cánh đào, bột ngọc trai nữa. Thái hậu nương nương nói còn hiệu nghiệm hơn cả phương thuốc của Thái Y Viện!”
Sắc mặt Lý Lương Đệ thoáng chốc tái xanh.
“Nhưng... chuyện này là vượt quá bổn phận...”
“Chiêu Hoa.”
Hoàng hậu đột nhiên lên tiếng.
“Trong cung của con còn bao nhiêu tuyết cáp và ngân nhĩ?”
Ninh Chiêu Hoa khom người đáp:
“Hồi bẩm mẫu hậu, sáng nay Miên Miên đã dùng hết cả rồi.”
“Ngày mai bảo Nội Vụ Phủ đưa thêm ba cân đến.”
Hoàng hậu đưa tay chỉnh lại cây Đông Châu bộ dao bên tóc mai.
“Bổn cung cũng muốn nếm thử món chè này.”
Trên đường trở về, ta tung tăng giẫm lên những vệt trăng loang trên lối cung.
Bỗng Tiêu Cảnh Minh kéo tay ta lại.
“Đồ chuyên gây họa, nàng có biết vừa rồi nguy hiểm đến mức nào không?”
“Chẳng phải có tỷ tỷ ở đó sao!”
Ta xoay người nhào vào lòng Ninh Chiêu Hoa.
“Tỷ tỷ, khăn tay của tỷ thơm quá! Có phải đổi loại hương mới để hun không?”
Tiêu Cảnh Minh đột nhiên chen ngang đứng giữa hai người chúng ta.
“Hương mai do chính cô mới điều chế. Muốn thử không?”
Ta nhăn mũi.
“Không cần. Ngửi cứ giống mùi của đại phản diện trong mấy cuốn thoại bản ấy...”
“Lâm Miên Miên!”
Ánh trăng trong vắt phủ kín con đường trong cung.
Tay trái ta nắm tay Ninh Chiêu Hoa, còn tay phải thì bị Tiêu Cảnh Minh nắm chặt.
Gió đêm mang theo hương thơm ngọt ngào của hoa đào.
Ta lén cọ đầu ngón tay còn dính đầy đường phấn vào lòng bàn tay hắn.
Dù sao thì...
Ngày mai lại là một ngày đẹp để lén ăn kẹo rồi.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất