Chương 3:
Nhưng thế giới này vốn là vậy, ai cũng có bí mật của riêng mình.
Bí mật của Lục Cảnh Xuyên là Tô Vãn Ninh.
Còn bí mật của tôi, nguy hiểm hơn nhiều.
Về đến nhà, tôi mở két sắt trong tủ, lấy ra một phong bì cũ. Bên trong là một bức ảnh — người trong ảnh giống tôi y hệt, nhưng nụ cười rạng rỡ hơn tôi gấp trăm lần.
Đó là chị gái song sinh của tôi, Thẩm Tri Ý.
Năm năm trước, chị bị gả cho con trai trưởng nhà họ Cố — Cố Diễn Chi. Không phải gả, mà là “bị bán”. Cha dượng tôi để trả nợ cờ bạc đã “bán” chị cho nhà họ Cố. Đêm tân hôn, chị nhảy từ tầng hai xuống, gãy cột sống, liệt suốt đời.
Còn tôi, đã sống bằng thân phận của chị suốt năm năm.
Không, nói chính xác hơn, tôi đã đánh cắp cuộc đời của chị.
Vì đêm đó, người đáng lẽ phải lấy Cố Diễn Chi là tôi.
Khoản nợ cha dượng vay, là ký tên tôi.
Chị thay tôi gánh tội, mới chấp nhận cuộc hôn nhân đó.
Trước khi nhảy lầu, câu cuối chị nói với tôi là: “Niệm Niệm, em phải sống thật tốt.”
Tôi dùng năm năm để sống thành chị.
Dùng tên của chị, thân phận của chị, cuộc đời vốn thuộc về chị.
Mà người luật sư tôi vừa gặp hôm nay — Cố Diễn Chi — chính là “chồng cũ” trên danh nghĩa của tôi.
Anh ta không biết tôi là Thẩm Niệm, anh ta nghĩ tôi là Thẩm Tri Ý.
Anh ta không biết vợ mình đêm tân hôn nhảy lầu là vì sợ anh ta hay vì lý do gì khác. Tôi chỉ biết cuộc hôn nhân đó chưa đến một ngày đã bị hủy với lý do “bên nữ tâm thần không ổn định”.
Nhưng quan hệ hôn nhân về mặt pháp lý lại kéo dài ba năm mới chính thức chấm dứt.
Nghĩa là khi tôi kết hôn với Lục Cảnh Xuyên, trên pháp lý tôi đồng thời là vợ của hai người đàn ông.
Hoang đường nhỉ?
Nhưng điều hoang đường hơn là — tôi đã từng yêu Lục Cảnh Xuyên.
Tôi đã từng thật lòng yêu anh.
Không phải vì tiền của anh, cũng không phải vì địa vị của gia đình họ Lục. Là lúc anh còn chưa phải người thừa kế tập đoàn Lục thị, chỉ là một quản lý dự án bình thường, tôi đã yêu anh rồi.
Khi đó chúng tôi thuê một căn phòng ngăn tạm trong khu làng trong phố. Anh thường tăng ca đến nửa đêm mới về, sẽ mang cho tôi một phần hủ tiếu xào mua ở quán ven đường. Chúng tôi nghèo đến mức không mua nổi điều hòa, mùa hè anh cầm quạt quạt cho tôi suốt cả đêm, tay phải mỏi thì đổi tay trái, tay trái mỏi lại đổi về.
Anh nói: “Niệm Niệm, sau này anh có tiền rồi, anh sẽ mua cho em một căn nhà lớn có điều hòa trung tâm, để mùa hè đắp chăn ngủ cũng không thấy nóng.”
Sau này anh quả thật có tiền, cũng thật sự mua nhà lớn.
Nhưng anh không còn quạt cho tôi nữa.
Điều tàn nhẫn nhất của tình yêu không phải là nó biến mất, mà là cách nó biến mất—không phải tan vỡ dữ dội, mà là lạnh dần từng chút một. Giống như một cốc nước nóng đặt giữa mùa đông, bạn nhìn thấy nó bốc hơi, nhìn nó nguội đi, nhìn nó lạnh dần, cho đến khi hoàn toàn lạnh ngắt.
Thậm chí bạn cũng không biết nó bắt đầu nguội từ giây phút nào.
Đến khi bạn nhận ra, bạn đã cầm cốc nước nguội đó uống rất lâu rồi, lâu đến mức quên mất nó vốn từng là nóng.
Tôi mất hai năm tám tháng, mới có thể buông bỏ hoàn toàn.
Mà khoảnh khắc buông bỏ ấy, không phải là lúc phát hiện anh ngoại tình. Mà là một đêm nọ, tôi sốt đến bốn mươi độ, gọi điện cho anh, anh nói: “Anh đang họp, em tự gọi đồ ăn rồi mua thuốc đi.”
Đêm đó tôi một mình vào viện cấp cứu, y tá hỏi người nhà đâu, tôi nói không có người nhà.
Cô y tá nhìn tôi một cái, ánh mắt đầy thương hại.
Tôi ra khỏi bệnh viện, trời sắp sáng, đường phố vắng tanh, ánh đèn kéo cái bóng của tôi dài thật dài.
Tôi đứng bên đường, bỗng bật cười một cái.
Chính từ khoảnh khắc đó, tôi không còn yêu anh nữa.
Không yêu một người giống như tháo bỏ một chiếc gông xiềng, cảm giác ấy không phải buồn, cũng không phải giận, mà là—nhẹ.
Cả con người trở nên nhẹ bẫng.
Giống như người sắp chết đuối cuối cùng cũng nổi lên mặt nước, hít thở từng hơi thật sâu.
Giờ đây, cuối cùng tôi cũng sắp nổi lên rồi.
Điện thoại vang lên, là tin nhắn của Cố Diễn Chi: “10 giờ sáng mai, đến văn phòng luật ký hợp đồng ủy thác.”
Tôi trả lời một chữ “Được”.
Sau đó mở danh bạ, xóa số của Tô Vãn Ninh.
Tối nay, Lục Cảnh Xuyên chắc sẽ có một đêm “bất ngờ”.
Còn tôi sẽ ngủ một giấc thật ngon.
Bởi vì ngày mai, cuộc chiến thật sự mới bắt đầu.
Sáng hôm sau, tôi bị điện thoại rung đánh thức.
Lục Cảnh Xuyên gọi mười bảy cuộc, gửi hơn bốn mươi tin nhắn.
Tôi mở tin nhắn thoại cuối cùng, giọng anh trầm thấp nhưng không giấu được hoảng loạn: “Thẩm Niệm, em ở đâu? Chuyện tối qua… Tô Vãn Ninh đã tìm anh, giữa chúng ta có chút hiểu lầm, em nghe anh giải thích.”